CHÁU YÊU CHÚ BỘ ĐỘI


TÀI NGUYÊN THÔNG TIN THƯ VỆN

Ảnh ngẫu nhiên

TIET_DAY_THAY_HOANG.jpg ANH_HUONG_UNG_TUAN_LE.jpg

GIỚI THIỆU SÁCH HAY NÊN ĐỌC

Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • BẢN TIN THƯ VIỆN

    < Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

    DANH NGÔN VỀ SÁCH

    Một cuốn sách hay trên giá sách là một người bạn, dù quay lưng lại nhưng vẫn là bạn tốt”. Vậy tại sao chúng ta lại quay lưng với người bạn tốt?Một cuốn sách hay cho ta một điều tốt, một người bạn tốt cho ta một điều hay.

    CHÀO XUÂN MỚI

    Toi Khong Phai La Cong Chua Kawi.pdf

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Phạm Thị Hoài An
    Ngày gửi: 16h:00' 05-07-2025
    Dung lượng: 716.3 KB
    Số lượt tải: 0
    Số lượt thích: 0 người
    Mục lục
    Chap 1: Lời "Tỏ Tình" Lúc Nửa Đêm
    Chap 2: Cú Chạm Mặt Đầy Bạo Lực
    Chap 3: Oan Gia Ngõ Hẹp
    Chap 4: Thảm Họa...
    Chap 5: Số Phận Trớ Trêu
    Chap 6: Tai Nạn Bất Ngờ
    Chap 7: Bị Nhốt Bất Đắc Dĩ
    Chap 8: Hôn Nhân Bất Đắc Dĩ
    Chap 9: Chấp Nhận Và Khó Hiểu
    Chap 10: Ra Mắt Nhà Chồng
    Chap 11: Dư Luận
    Chap 12: Vụ Nhầm Lẫn Đáng Yêu
    Chap 13: Dạ Tiệc
    Chap 14: Tai Nạn Bất Ngờ
    Chap 15: Gia Sư
    Chap 16: Nỗi Đau
    Chap 17: Chạy Trốn
    Chap 18: Kết Thúc Cuộc Trốn Chạy
    Chap 19: Vào Bếp
    Chap 20: Nếu Cậu Không Phải Là Công Chúa
    Vài Lời Lảm Nhảm Của Châu

    TÔI KHÔNG PHẢI LÀ CÔNG
    CHÚA
    Kawi
    www.dtv-ebook.com
    Chap 1: Lời "Tỏ Tình" Lúc Nửa Đêm
    Mười một giờ ba mươi tối.
    Nó đang ngủ. Đúng hơn là đã ngủ được mấy giấc rồi.
    Ò o o o... Ò o o o...
    Theo phản xạ, nó vừa ngủ vừa... với tay mò mẫm chiếc điện
    thoại đang reo inh ỏi, không biết người nào rảnh rang mà chọn giờ
    này quấy phá giấc ngủ của nó. Không buồn nhìn số gọi đến, nó vừa
    ngáp vừa bật nắp, kề cái miệng ngái ngủ vào điện thoại với cái
    giọng thê thảm:
    - A... lô!
    Đầu nó gục gục.
    Nhưng âm thanh từ đầu dây bên kia khiến nó tỉnh hẳn.
    - Kin! Bây giờ Kin hãy im lặng, hãy chỉ im lặng nghe Bun nói mà
    thôi.
    Nó nuốt nước bọt.
    - Bun biết Kin đang giận Bun, rất giận là đằng khác. Nhưng thực
    sự Bun không cố ý. Chỉ là... chỉ là Bun không thể kiềm chế... Bây giờ

    Bun muốn nói 1 sự thật, 1 sự thật mà bấy lâu nay Bun không giám
    nói. Bun thích Kin... Kin chỉ biết thế là được. Thôi , kin ngủ đi mai
    gặp.
    Tín hiệu đột nhiên bị cắt đứt...
    Lần này thì nó tỉnh hẳn, nhìn chằm chằm vào điện thoại, số vừa
    gọi đến là số lạ hoắt, đơn giản là vì nó không phải là Kin, dù buồn
    ngủ đến mấy thì nó vẫn đủ khả năng để nhớ tên mình. Phải! Nó là
    Lam. không phải Kin.
    Nó cười 1 mình. Một cuộc điện thoại kì quặc và nó vô tình trở
    thành người được tỏ tình bất đắc dĩ. Tội nghiệp thằng nhóc tên Bun
    nào đó. Nghe qua giọng nói có vẻ khó khăn lắm mới thốt ra được. Ai
    dè lại không đúng đối tượng. Haizzz... nó quăng điện thoại vào góc
    giường và ngủ tiếp. Nhưng nó không ngủ tiếp được nữa. Vậy là
    thêm 1 đêm làm cú vọ...
    Sáng hôm sau nó gật gà gật gù trên bàn ăn, kết quả của 1 đêm
    thức trắng. Nhìn đôi mắt thâm quần như bị ai bum vào, mẹ nó nhăn
    mặt
    - Con làm gì mà trông kinh khủng thế?
    - Đêm qua con không ngủ!
    Mắt mẹ nó bỗng sáng rực.
    - Ôi! Con gái yêu của mẹ bữa nay đã biết thức khuya học bài rồi
    cơ đấy!
    Nó ngán ngẩm không trả lời. Cứ để mẹ nghĩ như vậy cũng được.

    - Chào mẹ, con đi học!
    - Ừ!
    Nó lóc cóc leo lên chiếc xe đạp điện nó cho là "cà tưng" mà ba
    rước về từ nhà cậu. Vì sự đểnh đoảng bẩm sinh mà nó làm mất con
    ngựa sắt yêu quý để rồi phải xài con ngựa điện này
    15' sau nó "đáp" trường.
    Khó khăn lắm nó mới tìm thấy nhà giữ xe. Nó chỉ mới vào trường
    nay chưa được 3 tuần nên việc đó cũng hoàn toàn bình thường.
    Nhưng trường nó học thì không bình thường chút nào.
    nghĩ đến đó thôi là nó lại thở dài. Nó không thích thế. Nếu không
    vì kỳ vọng quá lớm của gia đình thì nó muốn học ở 1 trường bình
    thường hơn.
    Nó chậm rãi bước đi lên cầu thang. Tính cách nó vốn dĩ không
    trầm trầm như bây giờ nhưng môi trường thay đổi nên phần quậy
    phá trong người nó cũng phải nén xuống. Điều này khiến nó bực
    mình. Và vì bực mình nên nó bước mạnh hơn, nhanh hơn mà không
    để ý ddeesng xung quanh...
    Bốp!!!!!
    Hậu quả của sự bực mình không đúng lúc...
    Nó vừa va phải ai đó...
    Vừa lấy tay xoa xoa tráng vừa ngẩng lên định xin lỗi thì nó giật
    mình khi nhìn thấy kẻ lạ hoắc đứng đối diện cũng đang xoa xoa bả
    vai sau cú chạm đầu đầy bạo lực.

    - Đụng phải "thú dữ " rồi! - Nó lẩm bẩm.
    Người đối diện nhìn nó bằng 1 ánh mắt không thể " dã man "
    hơn.
    - Hic! sorry! Mình không cố ý, mình...
    Nó chưa nói hết câu thì đã nhận được 1 cái chỉ thẳng mặt. Kẻ đối
    diện nhìn nó chầm chầm. Mặt biến sắc, nó chỉ mới vào trường
    không lâu, nó không muốn mình bị ghi tên vào danh sách những
    nhân vật " cần được quan tâm và chú ý ".
    - Cậu đã va vào tôi, tôi không muốn có lần thứ 2!
    Đó là những gì nó nghe được từ miệng của tên đứng trước mặt
    và cao hơn nó 1 cái đầu.
    - Ơ! Mình...
    Nó chưa kịp nói hết câu thì tên trước mặt đã đút 2 tay vào túi
    quần và đi thẳng. Tai xì khói, nó quay lại nhìn, miệng lầm bầm:
    - Đúng là " giống hot boy", tên nào tên nấy đều bị bệnh " đu cột
    điện".
    Nó chỉnh lại đồng phục, nhìn chiếc váy ngắn nó thêm nản lòng.
    Cuộc đời nó ghét nhất là phải mặc váy. Nó ghét cái việc phải khoe
    cặp chân vòng kiềng và to tướng của mình cho thiên hạ " ngắm
    nhìn". Trời hôm nay se lạnh làm chân nó co rúm lại. Sau 1 hồi hà hơi
    lấy sức, nó lê từng bước vào lớp.
    - Hôm nay sao cậu đi sớm thế?

    Tuyết, con nhỏ cùng bàn, người bạn duy nhất mà nó quen từ
    ngày đầu bước chân vào đây, lên tiếng hỏi thăm. Nó chỉ cười nhẹ:
    - À! Hôm nay tự dưng muốn đi sớm thôi!
    Lớp nó học phần lớn đều là con nhà thương gia địa vị cao, đó
    cũng là nguyên nhân giải thích cho việc tại sao toàn bộ lớp này đều
    muốn thi ngành Kinh tế - nghĩa là sẽ nối nghiệp gia đình. Chỉ mình
    nó là lạc loài... Ba mẹ nó đều là giáo viên, nhưng nó lại muốn làm
    giám đốc!
    Giọng cậu lớp trưởng dội như bom tấn:
    - Cả lớp, đứng!
    Thầy giáo dạy văn vừa đủng đỉnh bước vào. Và nó là người duy
    nhất trong lớp... cất tiếng cười. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào nó và
    tất nhiên người bất ngờ nhất chình là thầy giáo.
    - Em kia! Tại sao lại cười?
    - Dạ!... Dạ thưa thầy, em không cố ý, tại...
    - Tại sao?
    - Dạ, tại em vô ý đụng vào eo bạn ấy nên bạn ấy mới bật cười đó
    thầy! - Tuyết nhanh miệng đỡ giùm.
    Đó là 1 lý do không thể củ chuối hơn nhưng vẫn còn đỡ hơn cái lí
    do thành thật mà nó định nói
    - Các em đang đùa tôi à?

    - Dạ không, chúng em không dám, sự thật là em bị nhạy cảm nên
    cứ ai đụng vào người là em lại bật cười, đây là bệnh... bệnh bẩm
    sinh, là 1 hội chứng " hay cười " dó thầy
    - Bệnh " hay cười" ư? Tôi chưa nghe bao giờ... các em...
    Dù có khó chấp nhận đến mức nào thì thầy vẫn phải chấp nhận
    cái lí do kỳ cục mà nó đưa ra, trong lớp có rất nhiều tiếng cười nhỏ
    bật lên, nó cũng suýt nữa không kìm được, nhưng lần này nó cố
    gắng hết sức để không tái phạm.
    - Tôi tha cho lần này! Nếu cong tái phạm thì xuống giám thị, nghe
    rõ chưa!!!! cả lớp ngồi xuống đi!
    Nó vừa ngồi xuống vừa thở phù phù. Hú hồn. Nó quay sang nhìn
    Tuyết với nụ cười và ánh mắt biết ơn.
    Bỗng nó thoáng thấy ánh mắt của cậu lớp trưởng từ dãy bên
    nhìn sang , ánh mắt kỳ lạ mà vô tình nhiều lần nó đã nhìn thấy. Nó
    ngúc ngắc đầu suy nghĩ nhưng rồi cũng quên béng đi rất nhanh.
    Có lẽ lúc nó phá lên cười, trong lớp ai cũng hiểu nguyên nhân. Vì
    thầy giáo có 1 ngoại hình quá ư đặc biệt ( không tiện nói ở đây), còn
    nó lại là đứa khá nhạy với những hình ảnh hay câu nói gây cười. Lại
    1 lần nữa nó suýt gây ra tai họa vì cái tội vô ý vô tứ của mình!
    Ra chơi...
    Nó ngồi 1 mình trong lớp, Tuyết hình như đã xuống căng tin.
    Điện thoại reo inh ỏi trong khi nó vẫn còn bận gặm cho nốt ổ
    bánh mì đang ăn dở.

    Nó bật máy, là số của Len, con nhỏ bạn thân trường cũ.
    - A lô! Gì vậy nhóc?
    - Ức ức...
    Nếu nó không nhầm thì đây là tiếng khóc
    - Ê! Mày đang khóc à? Có chuyện gì nữa vậy?
    - Ức ức...! - Đầu dây bên kia vẫn chỉ là tiếng khóc.
    Nó bực mình.
    - Nè! Nếu mày gọi cho tao chỉ để bắt tao nghe tiếng nức ức ức thì
    thôi đi. Tao đang bực mình rồi đấy, cúp máy đây!
    - Khoan! Mày quá đáng! Phải cho tao trút hết thì tao mới đủ bình
    tĩnh để kể cho mày nghe chứ, ức ức...
    Nó ngán ngẩm, tính Len là vậy, mít ướt và nhạy cảm
    - Rồi! Nói nhanh!
    - Tao... tao bị đá rồi! Ảnh đá tao, đá 1 cách phũ phàng!
    Nó không mấy bất ngờ khi nghe tin này...
    - Tao biết thế nào cũng xảy ra cơ sự này mà, ai bảo không nghe
    lời tao!
    - Nhưng tao tức lắm, tao không can tâm, ảnh nói với tao là vì tao
    hiền quá nên ảnh chán, ảnh nói không thích tao nữa, ảnh ghét con

    gái ngoan hiền lúc nào cũng theo khuôn phép này nọ , lúc nào cũng
    nai tơ thấy phát ngắn. Tao... tao đau khổ quá mày ơi!
    - Rõ khùng! Mắc mớ gì mà phải đau với khổ. Mà tên đó dám nói
    với mày như thế à? Thật quá đáng, không thể tha được!
    - Tao... tao rất thích ảnh. tao không sống nổi mất... Hu hu...
    - Nè nè! Đừng nói bậy! Thằng đó không đáng!
    - Ảnh hẹn mai gặp bữa cuối, tao có nên đi không mày? Tao... thật
    sự tao không sống nổi nếu thiếu ảnh mày ơi!
    - Đồ điên! Mới 17 tuổi đầu mà sao bị lụy đến mức này chứ!
    Thằng nào mà đểu giả, ngạo mạn thế? Đá con người ta rồi bày đặc
    hẹn bữa cuối cùng. Nếu mày đi thì đừng bao giờ gặp tao nữa.
    - Hu hu! ( Khóc to hơn) Đồ bạc tình bạc nghĩa! Tao không cần
    mày nữa! tao đi chết đây! HU hu...
    Nó lắc đầu, cũng vì cái tính yếu ớt, nhạy cảm quá đáng mới hại
    con nhỏ thê thảm như vậy.
    - Thôi thôi! Tao chịu mày luôn. Được rồi, tao sẽ đi cùng mày đến
    buổi hẹn cuối cùng đó, tao cũng muốn xem thằng đó là thằng nào
    mà khốn nạn như vậy. Còn mày thì nín ngay cho tao nhờ, nước mắt
    đâu mà thừa thải thế. Có gì tối gặp nói tiếp.
    Nó dập máy cái rụp, vừa tức vừa thương con bạn. Lúc nghe Len
    kể với nó chuyện có bạn trai nó đã phản đối quyết liệt. Lão đó nghe
    đâu hơn Len 2 tuổi, sinh viên 1 trường công nghệ, quen nhau ở
    quán cà phê rồi tiến tới yêu đương luôn. Không biết tên kia ra sao
    nhưng nó biết Len thật lòng thích tên đó, thích theo đúng nghĩa 1

    tình yêu trong sáng mà không nghĩ ngợi. Mấy kẻ lừa đảo tình yêu
    bữa nay thiếu gì. Chỉ tại con bạn nó dại quá mà thôi.
    Đang mãi suy nghĩ bỗng dưng mắt nó nổi đom đóm khi bị ăn 1
    cái tát! Nó sững sờ quay lại nhìn. Kẻ vừa tát nó chính là công chúa
    nổi tiếng của trường - Hoàng Mỹ. Nó trợn mắt, mặt đỏ bừng.

    TÔI KHÔNG PHẢI LÀ CÔNG
    CHÚA
    Kawi
    www.dtv-ebook.com
    Chap 2: Cú Chạm Mặt Đầy Bạo Lực
    - Ê! Con nhỏ mới đến! Ai cho mày dám có ý với bạn trai của tao
    hả? Pi nhìn lại mình đi chứ, đũa mốc mà bày đặt chòi mâm son.
    Nó bần thần không hiểu Hoàng Mỹ đang nói gì.
    - Đang nói cái gì thế! Tôi không hiểu???
    Hoàng Mỹ cười mỉm đưa chiếc điện thoại cảm ứng ra trước mặt
    nó, và hình ảnh trong đó là cảnh nó va vào hot boy của trường lúc
    nãy.
    Nó thoáng ngạc nhiên nhưng rồi hiểu ra tất cả, ai đó đã rảnh rang
    quay lại cảnh nó đụng hot boy để " trình " lên " công chúa " nhằm "
    lập công"
    Và hành động của Hoàng Mỹ có thể được liệt vào những kiểu
    đánh ghen kì cục nhất mọi thời đại.
    - Mày định làm quen gây ấn tượng với Lê Thái theo cách cỗ lỗ sĩ
    như thế này à? Đúng là buồn cười!
    Nó nhìn thẳng mặt Hoàng Mỹ
    - Xin lỗi, bạn hiểu lầm rồi, đó chỉ là sự cố bất ngờ chứ tôi chẳng
    có ý định cướp đoạt của bạn cái gì cả. Bây giờ, mời bạn xin lỗi vì

    hành động quá đáng vừa rồi!
    - Cái gì! Mày mơ giữa ban ngay à? Hay muốn tao tát thêm cái
    nữa cho tỉnh hẳn. Không nói nhiều nữa, lần này tao cảnh cáo, lần
    sau thì mày không còn đứng được trong cái trường này nữa đâu.
    Nói rồi Hoàng Mỹ quay lưng bỏ đi nhưng nó níu tay lại và... tát
    Hoàng Mỹ 1 cái như trời giáng khiến cô nàng choáng váng.
    - Xin lỗi! Nhưng trong mắt tôi bạn không phải là công chúa!
    Rồi nó cười nhẹ và ngồi xuống, nó ghét con gái hách dịch.
    Tất nhiên Hoàng Mỹ sẽ không tha cho nó, nhưng nó không sợ,
    quả lắm thì sẽ chuyển trường, nó cũng không muốn ở lại đây, trong
    1 ngôi trường đầy áp lực.
    - Con nhỏ này! Mày chán sống rồi! Mày...
    - Có thôi đi không!
    Người thứ 3 lên tiếng. Nó ngẩng mặt lên. Là Lê Thái khoanh tay
    dựa vào thành cửa nói vọng vào.
    - Bun! Nó... nó dám tát Mỹ! - Hoàng Mỹ sụt sịt.
    - Ai làm bạn trai của cô hồi nào mà cô dám nói như thế! Tôi
    không muốn dính vào rắc rối, làm ơn đừng gây phiền toái như vậy
    nữa.
    - Có ai cần dính vào đâu mà phiền toái! - Nó nói bằng 1 thái độ
    giống như trêu chọc.

    Lê Thái nhìn nó. Mọi người cũng nhìn nó. Hôm nay nó đã trở lại
    với chính mình, với cá tính vốn dĩ mà nó thấy thoải mái vô cùng.
    Lê Thái bỏ đi.
    Hoàng Mỹ càng tức tối hơn.
    Nó thì vẫn bình thản.
    Tiếng chuông reo chấm dứt cuộc hỗn loạn. Hoàng Mỹ liếc nó 1
    cái rõ dài rồi vùng vẫy bỏ về lớp.
    Thế là rắc rối bắt đầu...
    Cậu lớp trưởng nhìn nó. Vẫn là ánh mắt kì lạ ấy. Lần này nó
    quyết định nhìn lại. Điều này khiến cho cậu nhóc bối rối rồi quay
    lưng đi, nó càng cảm thấy tò mò hơn!
    Tuyết chạy lại, vẻ mặt lo lắng.
    - Cậu bị khùng à? Sao lại gây chuyện với 2 người đó, muốn gặp
    rắc rối sao?
    - Tớ thích thế! - nó cười tươi nhìn tuyết, cô bạn càng ngạc nhiên
    hơn.
    Bỗng nó giật mình, nhớ lại câu nói của Hoàng Mỹ khi nói với Lê
    Thái. Bun ư? Chẳng lẽ... Không thể nào! Nhưng sao lại có sự trùng
    hợp như vậy được. Nó ngơ ra 1 lúc rồi lại tự an ủi mình rằng tất cả
    chỉ là hiểu lầm và không nên nghĩ gì nữa. Đó là cách mà nó vẫn
    dùng khi bị bế tắc trước 1 vấn đề mà nó cho là khó khăn.
    Trên đường về nhà, đầu óc nó vẫn miên man suy nghĩ về những
    chuyện đã xảy ra, nó không biết mình có làm đúng hay không nữa,

    nó chợt thấy sợ.
    Sau bữa ăn tối, nó lăn vào bàn học để thanh toán đống bài tập lí môn mà nó ghét nhất. Đêm nay chắc lại mất ngủ rồi đây. Nó thở dài
    nhìn những công thức khó nhớ và chồng bài tập thử thách tính nhẫn
    nại và kiên trì của nó.
    Có tin nhắn!
    Nó mở ra đọc, là của Len. Con nhóc nhắc nó đừng quên cuộc
    hẹn ngày mai. Nó bực mình quăng điện thoại vào đầu giường. Rắc
    rối, đúng là rắc rối!
    Kết quả 1 đêm không được ngủ: nó dậy trễ. Không kịp nhai
    miếng bánh mì, nó 3 chân 4 cẳng bey lên xe phóng đến trường. Và
    điều nó không mong đợi đã đến. Cổng trường đã đóng. Làm sao
    bây giờ, nó bặm môi... chỉ còn 1 cách duy nhất....
    Nó chạy xe thẳng ra cổng sau, rồi gửi xe ở nhà đối diện trường.
    Nó cầm cặp chạy vù đến cổng, nhìn trước nhìn sau rồi dùng hết sức
    bình sinh leo lên... Phải nó trèo cổng để vào. Chỉ còn 5' nữa thôi...
    không còn nhiều thời gian. " Mong là không có thầy giám thị", nó lẩm
    bẩm trong miệng.
    Với khả năng của nó không có gì là khó khăn, nhưng với chiếc
    váy ngắn thì lại là chuyện khác. Nó hít 1 hơi thật sâu!
    Sau 1 hồi vật vã nó cũng leo lên được thành rào và chuẩn bị
    nhảy xuống. Nhưng cái váy không chiều theo ý nó mà mắc vào
    thanh sắt của hàng rào. Nó toát mồ hôi lấy tay giật giật. Và rồi nó
    trượt chân, ngã xuống tay vẫn còn nắm cái váy...
    Á... á...á...

    Đó là 1 thứ tạp âm. Vì ngoài nó ra còn có 1 người nữa phải chịu
    cú va đập không đáng có này!
    Sau 1 hồi lấy lại bình tĩnh, nó mở mắt và khiếp đảm khi thấy mình
    đè lên người mà đáng ra nó không nên đụng phải: Lê Thái. Nó trợn
    mắt vùng đứng dậy. Tất nhiên nó chẳng hề hấn gì vì người lãnh đạn
    chính là cậu hot boy tội nghiệp. Mặt nó đỏ bừng còn Lê Thái thì lồm
    cồm đúng dậy, áo quần bê bết đất và từ từ tiến lại gần nó. Biết rằng
    sẽ có chuyện chẳng lành, nó nhắm mắt nhắm mũi vơ chiếc cặp rồi
    chạy thật nhanh, không quên để lại " lời nhắn gửi":
    - Tôi... tôi xin lỗi nhưng tôi còn một việc gấp phải đi, nếu muốn
    tính sổ gì thì đợi lúc ra chơi nhé!
    Và thế là nó bỏ chạy, để lại cậu nhóc đứng ngơ ngác như mất
    hồn.
    Vào tiết một.
    Nó vừa thở hổn hển vừa lau mồ hôi, Tuyết ái ngại nhìn sang.
    _ Cậu sao thế?
    _ Không có gì, mình hơi mệt, sáng nay dậy muộn quá!
    _ Tất cả các em lấy sách vở ra chuẩn bị vào bài!
    Tiếng cô giáo dạy Lý vang lên khiến nó bình tĩnh trở lại. Nó mở
    cặp ra định lấy sách vở nhưng chợt khựng lại...
    Sau 1 hồi, nó á lên một tiếng khiến cả lớp đều nhìn về phía nó.
    Một sự thật phũ phàng: Nó đã cầm nhầm cặp của Lê Thái

    Mặt nó nhăn lại trông khổ sở vô cùng. Tuyết lại nhìn sang. Nó
    cũng không buồn để ý, trong đầu nó lúc này là 1 mớ hỗn độn, không
    có sách vở thì học thế nào đây??? Nhưng may mà trong cặp nó
    không có giấy tờ gì quan trọng cả. Nếu không chắc nó phải đập đầu
    vào gối mà tự tử mất thôi
    Tuy nhiên trong muôn vàng xui xẻo thì cũng có 1 cái được gọi là
    may mắn. Trong chiếc cặp lộn chủ đang giữ có sách vở lý. Nó nhủ
    thầm xin lỗi Lê Thái rồi đặt sách vở lên bàn, khéo léo để Tuyết
    không phát hiện ra nó đang xài đồ của hot boy.
    Hai tiết lý nặng nề trôi qua
    Đầu nó vẫn ong ong chưa trở lại bình thường, nó đang cố gắng
    chuẩn bị tinh thần để chịu tội, nó tưởng tượng đến viễn cảnh đau
    khổ sắp xảy ra và tự an ủi số phận của mình.
    Ra chơi.
    Trông mặt nó lúc này chả khác gì kẻ sắp bị hành hình. Ai nhìn
    cũng phát sợ. Nó gục đầu xuống bàn và nhắm chặt mắt lại. Chờ đợi.
    Nhưng 15' trôi qua mà nó vẫn chẳng thấy động tĩnh gì. Nó ngẩng
    mặt lên, chuông báo vào tiết học đã reo lên, nó không tin vào mắt
    mình nữa, nó đã thoát, Lê Thái không tìm nó, ít ra là không phải
    trong lúc này!
    Nó đứng phắt dậy, vẻ mặt vui sướng lạ lùng. Cậu lớp trưởng lại
    nhìn nó, nó cũng không để ý nữa. Nhưng lần này cậu ta lại nhanh
    nhảu chạy đến, đứng sát bên nó, vẻ mặt trông vô cùng khẩn thiết.
    Nó ngẩn người nhìn cậu ta với những dấu hỏi to đùng. Cậu lớp
    trưởng cứ nháy mắt liên tục với nó, tay dụi dụi vào người nó như

    đang ám hiệu điều gì đó. Nó vẫn không hiểu. Cuối cùng không còn
    cách nào khác, cậu lớp trưởng đành phải lôi xộc nó ra ngoài cửa
    trước ánh mắt to hơn mắt bò của các thành viên khác trong lớp.
    Nó bàng hoàng nhìn chằm chằm vào mặt lớp trưởng.
    Nè! Cậu bị khùng à???
    - Cậu... cậu...
    - Tôi sao?
    - Thật là... Cậu nhìn váy cậu đi!
    Nó ngạc nhiên nhìn xuống
    Và mặt nó đỏ bừng lên, 2 tay bụm miệng lại để không phát ra
    tiếng á. Váy của nó đã bị rách 1 đường dài phía bên trái!
    Nó nhìn lên lớp trưởng rồi lại nhìn xuống chiếc váy của mình.
    xong rồi... chạy thẳng!
    Nó cảm thấy quá xấu hổ. Con gái mà để con trai nhìn thấy như
    thế thì... Nó chạy nhanh vào phòng vệ sinh nữ rồi ngồi khóc trong
    đó. Lần đầu tiên nó cảm thấy xấu hổ như vậy, nó muốn độn thổ,
    muốn trở nên vô hình!
    - Lam cậu có trong đó không???
    Nó vừa nấc vừa ngẩng lên. Ai đó đang gọi tên nó...
    - Ai đó? Hức hức...
    - Bảo đây!

    Nó nín khóc ngay lập tức. Bảo ư? Cái tên này... Là cậu lớp
    trưởng???? Nhưng đây là phòng vệ sinh nữ mà??? Nó đứng dậy
    mở cửa phòng về sinh.
    - Cậu... cậu sao lại ở đây? Cậu là con trai cơ mà???
    - Không nói nhiều nữa! Đây là cặp của của cậu và áo của tôi, nó
    cũng khá dài nên cậu mặc vào có thể che chỗ bị rách, tôi sẽ nói với
    giáo viên bộ môn là cậu bị ốm nên xin về. Cầm lấy. Tôi đi đây!
    Nó ôm đống đồ vào người với ánh mắt đầy ngạc nhiên. Đó là lớp
    trưởng của nó sao???
    Một lúc sau nó phì cười, hóa ra cậu lớp trưởng Quý Bảo của nó
    lại dễ thương đến thế. Nó chợt cảm thấy ấm lòng.
    Chiều.
    Đang ngủ ngon lành thì tiếng nhỏ Len dưới nhà vọng lên chan
    chát. Nó vùng dậy như người mộng du bước xuống cầu thang.
    - Mày vẫn còn ngủ được à? - Len cất giọng hờn dỗi, không hiểu
    sao 1 đứa như nó lại chơi thân với 1 con nhóc có tính cách yểu điệu
    quá đáng như thế.
    Nó mắt nhắm mắt mở nhìn con bạn và... suýt té.
    - Trời ơi, mắt mày sao sưng vù lên thế? Bộ mày không ăn không
    ngủ mà chỉ biết khóc thôi à??? - Nó bực mình nói lớn.
    - Hic, tao... hức...hức
    - Thôi thôi, tao lên thay quần áo đây, đừng có rơi mưa trước mặt
    tao nữa

    Nói xong nó bay vù lên cầu thang, nếu không nhanh chân có lẽ
    nó sẽ chứng kiến 1 cơn mưa nước mắt từ con bạn
    - Đi đâu đây?
    - Quán cà phê! Hức hức...
    - Thì biết là quán cà phê nhưng là quán nào mới được!
    - Beta! Hức hức...
    - Rồi! Ngồi yên và nín ngay đi!
    Nó ngán ngẩm!
    Dừng xe trước quán cà phê, nó bảo Len vào trước ngồi nói
    chuyện với tên khốn đó, nó sẽ vào sau và ngồi bàn bên, dẫu sao
    cũng là chuyện riêng giữa 2 người.
    Nó bước vào chăm chú tìm con bạn thân, may mắn là bàn bên
    cạnh vẫn còn chỗ trống. Nó lẳng lặng bước đến và ngồi xuống, lắng
    nghe cuộc đối thoại của 1 đôi " đứt gánh giữa đường "
    - Sao tới muộn thế? - Tên sở khanh cất giọng.
    - Tại... tại... xe hư! - Len có vẻ rất sợ tên này ( nó bỗng cảm thấy
    bực mình ).
    - Anh vào đề luôn, thực sự em rất dễ thương, rất hiền, rất biết
    nghe lời, tóm lại là hội tụ đủ tiêu chuẩn. Anh cũng rất thích em
    nhưng đó là chuyện quá khứ, nói thật là em khiến anh thấy chán.
    Chúng ta còn trẻ nên cần dứt khoát, để tránh đau khổ cho cả 2 khi
    không còn tình cảm với nhau. Chúng ta chia tay, em đường em, anh
    đường anh, OK?

    - Nhưng... nhưng...
    - Có lẽ em sẽ buồn 1 vài hôm nhưng không sao, tất cả cũng sẽ
    qua. Cứ bình tĩnh! - ( nó nổi điên trước giọng điệu đểu giả đến phát
    ngấy của tên đó)
    - Có phải... có phải anh đã có người khác??? - Len cất giọng yếu
    ớt
    - Chuyện này thì cũng khó nói... cứ cho là vậy!
    - Anh... anh thật quá đáng, anh... Hu hu...
    Nó chợt cảm thấy xấu hổ thay cho con bạn, tự nhiên lại khóc
    trước 1 kẻ không ra gì. Nó không thể ngồi yên được nữa!
    - Đứng dậy, đi về thôi! - Nó lôi con bạn đứng dậy với giọng ra
    lệnh
    - Ai thế này? - tên khốn nạn tỏ vẻ ngạc nhiên.
    Nó không trả lời mà chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt coi thường và
    căm ghét.
    - Tao đã bảo mày đừng đến vậy mà mày không nghe, bây giờ thì
    thấm chưa? Thật không chịu nổi mày, cái tên khốn nạng này có cái
    gì để mày phải lưu với luyến chứ? - Nó nói to.
    - Này này cô em! Nói năng đàng hoàng, ai là tên khốn nạng hả?
    - Đứng dậy nhanh dậy nhanh. Tao không muốn trông thấy bộ mặt
    bỉ ổi vô liêm sỉ này thêm 1 giây nào nữa. - nó quát và Len lại khóc
    um lên.

    Cuối cùng nó cũng lôi được con bạn đứng dậy, đang định bỏ đi
    thì tên kia kéo tay nó lại
    - Này cô nhóc! Ăn nói kiểu gì thế? Không còn phép tắt gì nữa à?
    Lần này thì nó nổi điên thật sự, nó quay lại tát tên kia 1 cái " khôg
    thấy bầu trời" rồi xả 1 tràng:
    - Phép tắc à? Không có phép tắc với hạng người như anh. Tôi
    cảnh cáo anh lần cuối, anh không được làm phiền đến bạn của tôi
    nữa, hãy để nó yên. Một kẻ như anh không xứng đáng với tình yêu
    của nó.\
    Rồi nó quay đi, nhưng hình như vẫn cảm thấy chưa thỏa, nó
    quay lại và hất nguyên ly nước cam vào mặt tên khốn nạn:
    - Con gái không dễ ăn hiếp đâu!
    Nó bỏ đi, để lại vô vàn ngạc nhiên cho tất cả mọi người khách
    trong quán. Tên kia thì đứng như trời trồng sững sờ nhìn theo bóng
    kẻ vừa tát mình...

    TÔI KHÔNG PHẢI LÀ CÔNG
    CHÚA
    Kawi
    www.dtv-ebook.com
    Chap 3: Oan Gia Ngõ Hẹp
    Tối...
    Vừa ngồi vào bàn học nó sực nhớ đến chiếc cặp tội nghiệp.
    Nhưng tại sao giờ ra chơi không thấy Lê Thái đến tìm nó để đòi lại,
    chẳng lẽ hắn ta không cần đến chiếc cặp này sao??? Nhưng nó thì
    rất cần... chiếc cặp ca rô, đó là quà sinh nhật của ba - món quà duy
    nhất ba tặng nó kể từ khi nó biết mở quà!
    Học được 2 tiếng, nó lăn ra ngủ trên bàn với mớ suy nghĩ lộn
    xộn. Sáng mai nó sẽ đi tìm Lê Thái để đòi lại cặp.
    Sáng...
    Nó thay quần áo và chợt nhìn thấy chiếc áo khoát màu nâu của
    Bảo, nó lại tủm tỉm cười. Bảo thật sự rất thú vị, không khó gần như
    bấy lâu nay nó vẫn nghĩ. Ăn sáng xong, nó rời khỏi nhà với chiếc
    cặp của Thái và cái áo khoát của Bảo, 2 thứ nó cần phải trả lại và
    lấy lại thứ của nó.
    Vừa đến trường nó chạy ngay vào lớp. Nhưng cậu lớp trưởng
    hình như chưa đến. Nó ngỡ sẽ gặp cậu ta, sớm trả áo để tránh ánh
    mắt dị nghị của lũ bạn, không ngờ hôm nay nó lại đến trước, thường
    ngày bảo tới rất sớm mà! Nó chợt thấy thắc mắc.

    5'... chỉ còn 5' nữa là vào học mà Bảo vẫn chưa đến! Nó bắt đầu
    lo lắng. Lần đầu tiên nó cảm thấy lo cho 1 thằng nhóc nào đó.
    Tuyết thấy nó có vẻ bất thường liền hỏi:
    - Cậu sao thế?
    - Không sao!
    Đó là câu hỏi và câu trả lời luôn được sử dụng trong cuộc trò
    truyện giữa nó và Tuyết, không gì hơn, đơn giản đến mức chán nản,
    ở Tuyết có 1 cái gì đó khiến nó băn khoăn khó hiểu.
    Bỗng nó thấy Bảo từ ngoài cửa chạy vào với vẻ hớt hải. Cả lớp
    chạy đến hỏi cuốn quýt, nó không đến nhưng cố gắng lắng tai nghe,
    nó không thích đám đông.
    - Sao thế Bảo??? Có chuyện gì mà vội vả thế???
    - Mình... mình... mình vừa tông xe...
    Khuôn mặt Bảo tái nhợt lô rõ vẻ sợ hải, nó cũng thế!
    - Sao cơ? Tông xe? Cậu tông người ta ư? Có ai bị thương
    không? Nặng hay nhẹ? Do cậu hay do người ta???
    - Nặng... nặng lắm... nằm 1 đống giữa đường... máu me bê bết...
    cả lớp hoảng loạn, nó thì trợn mắt, không thể đứng ngoài được
    nữa, nó chạy đến, cầm chặt lấy tay của Bảo hỏi dồn:
    - Có thật như vậy không? Tại sao có thể như thế được?
    - Thật...

    - Vậy giờ họ ở đâu? Sao không đưa đi cấp cứu mà còn chạy vào
    đây làm gì???
    - Không kịp nữa rồi...
    Cả lớp hét toán lên, đứa nào đứa nấy nhìn nhau đầy khiếp sợ, nó
    thì nhìn chằm chằm vào mặt Bảo, ánh mắt không thể bi đát hơn
    - Nam hay nữ, già hay trẻ??? - Nó hỏi bằng giọng sầu thảm
    Bảo thoáng ngạc nhiên
    - Cũng không biết nữa...
    - sao lại không biết, con người chứ có phải con chuột đâu mà
    không biết là nam hay nữ chứ? - Nó nổi khùng hét toán lên
    - Thì là chuột mà! - Cậu lớp trưởng thản nhiên nói
    Nó và các bạn nhw đang rơi tự do trên không!
    Bảo phá lên cười, cả lớp vẫn ngơ ngác nhìn nhau. Sau 1' trấn
    tĩnh, tất cả đều hiểu ra, đó là trò của lớp trưởng!
    - Thằng điên này, mày hết trò rồi sao mà bày ra cái này để dọa
    hả? Đồ không có trái tim!
    - Ai bảo mình bịa, sự thật lầ thế mà, mình đi học trễ, gấp quá
    không chú ý nên mới cướp đi sinh mạng của 2 chú chuột tội nghiệp,
    không biết là ông chuột hay cậu chuột nữa
    Cả lớp phá lên cười, không ngờ lớp trưởng hằng ngày ít nói mà
    cũng biết pha trò!

    Riêng nó thì thấy không vui tí nào, nó lẳng lặng quay trở về bàn
    học. Lần đầu tiên trong đời tim nó đập mạnh đến thế. Ấy vậy mà sự
    lo lắng của nó thành vô nghĩa. Thật là...
    Vào giờ học
    Nó vẫn cảm thấy xấu hổ vì hành động quan tâm quá đáng của nó
    trước mặt Bảo không biết có làm Bảo có chú ý không, nó mong là
    không, càng mong càng tự trách cái tính bộp chộp của mình.
    Bỗng chiếc áo khoát của Bảo trong cặp nó rơi ra, nó vội cuối
    xuống nhặt lên nhưng Tuyết đã thấy
    - Áo của ai thế? Mình trông quen quen, hình như không phải của
    cậu
    - À... ừ... ( nó lúng túng )... của mình ấy mà...
    - Vậy sao? - Tuyết có vẻ nghi ngờ
    Nó không nói gì, quay mặt lên bảng. Tuyết cũng biết ý nên không
    hỏi nữa
    Giờ ra chơi, lớp vắng người. Nó lấy áo trrong cặp tiến lại gần
    Bảo.
    - Nè! Trả cho cậu! Cảm ơn vì đã giúp tôi!
    - Không sao! không cần phải khách sao như thế! - Bảo cười
    Nó cũng cười nhẹ. Không biết nói gì thêm, nó quay gót định bước
    về chỗ ngồi
    Bỗng Bảo níu tay nó lại...

    - Cậu không định trả ơn cho tôi sao?
    - Trả ơn???- Nó ngạc nhiên
    - Nếu cậu thấy khó thì thôi!
    - Không! tôi cũng không thích nợ người khác, cậu muốn tôi trả ơn
    cái gì đây? - Nó nhấn giọng
    - ra về cậu đợi rồi biết thôi
    - ????????
    Nó thắc mắc nhưng cũng không hỏi thêm nhiều. Nguyên nhân là
    vì nó có chuyện chưa giải quyết.
    Nó chạy lại chỗ ngồi lấy chiếc cặp lộn chủ rồi phóng nhanh ra
    cửa đi tìm Lê Thái.
    - 12A1 đây rồi! - Nó lẩm bẩm
    Sau 1 hồi thu hết can đảm nó mới dám hé mặt vào cửa lớp gọi cô
    bạn ngồi đầu bàn hỏi nhỏ:
    - Cho mình gặp Lê Thái với!
    - Lê thái???
    - Đúng! Lê Thái!- Nó nói nhỏ hết mức có thể.
    - Tụi bay ơi! Có 1 em mới toanh tới tìm hoàng tử lớp mình kìa! Cô bạn hét lớn với nụ cười tươi như... bông

    Nó cứng người, trong khi nó cố gắng hỏi nhỏ nhẹ để giảm bớt sự
    chú ý thì...
    Nó lắc đầu cuối xuống
    May mắn là Lê Thái có trong lớp.
    Cậu ta đủng đỉnh bước đến, vẫn điệu bộ đó vòng 2 tay đứng dựa
    vào thành cửa
    - Cậu tìm tôi?
    - Ừ...
    - Có chuyện...
    - Ừ...
    - Chuyện gì???
    Nó hít 1 hơi sâu và nói:
    - Tôi... tôi... xin lỗi vì chuyện hôm trước. Cậu... cậu cho tôi lấy lại
    chiếc cặp!
    - Cặp? Cặp nào?
    Nó trợn tròn mắt kinh ngạc.
    - Cặp mà cậu lấy nhầm... À không! Cái cặp của tôi, khi đó tôi lấy
    nhầm cặp của cậu nên... - Chưa bao giờ nó phải cuối đầu thê thảm
    như thế này.
    - Xin lỗi! Không biết!

    Cậu ta phán 1 câu cụt lủn rồi quay lưng đi vào
    Nó xị mặt, trong tình thế " ngàn cân treo sợi tóc " như thế này nó
    đành liều mặc dù không biết chắc là đúng hay không
    - Cậu đứng lại! Nếu không... - Nó ngừng lại, dẫu sao vẫn cảm
    thấy có lỗi đôi phần.
    Lê Thái dừng lại nhưng không quay đầu, 1 giây sai cậu ta bước
    tiếp...
    - Nếu không tôi sẽ công khai bí mật tình yêu của cậu cho coi! Nó la lên, đủ để tất cả chú ý
    Mọi ánh mắt đổ dồn về phía nó cùng với 1 dấu hỏi to đùng hiện
    lên trên từng khuôn mặt.
    Lê Thái dừng hẳn lại, quay lưng và tiến lại gần phía nó,mặt lạnh
    hơn tiền
    - Cậu vừa nói cái gì? Nhắc lại xem!
    - Tôi nói nếu cậu không trả cặp cho tôi thì tôi sẽ công khai bí mật
    tình yêu củ chuối của cậu. - Nó nói nhỏ, dù nó cũng biết, nếu làm
    lớn chuyện này thì không những Lê thái và cả nó sẽ gặp không ít rắc
    rối.
    - Tôi không đùa với cậu. Đừng bịa chuyện thêm phiền phức.
    - Bun biết Kin đang giận Bun, rất giận là đằng khác. Nhưng thực
    sự Bun không cố ý. Chỉ là... chỉ là Bun không thể kiềm chế.... Bây
    giờ Bun muốn nói 1 sự thật, 1 sự thật mà bấy lâu nay Bun không
    dám nói: Bun...- nó ghé tai Lê Thái nói nhỏ nguyên văn lời tỏ tình bất

    đắc dĩ đêm nọ nó được nghe nhưng chưa kịp nói hết câu đã bị cậu
    nhóc bịt chặc miệng lôi tuột xuống cầu thang.
    Xuống tới chân cầu thang, đau tay quá nên nó giật mạnh.
    - Thả tay ra, có gì từ từ nói đừng có lôi như thế! Đau!
    - Cậu... tại sao cậu lại biết?
    Lần đầu tiên nó nhìn thấy vẻ mặt thản thốt như vậy của hotboy
    - Tôi cũng đâu có biết, tại cậu cả mà... - Nó nói với vẻ thản nhiên
    - Đừng đùa nữa... tôi muốn biết tại sao. Có nói hay không? - Thái
    trợn mắt nhìn nó với vẻ giận dữ, nó biết không nên đùa lúc này nên
    nghiêm túc trở lại.
    - Tôi không đùa. Đêm đó tôi đang ngủ ngon lành thì cậu gọi đến
    nói lung tung phá giấc ngủ của tôi. Ban đầu tôi tưởng thằng nào
    khùng nổi cơn, hóa ra là cậu.
    - Sao cơ? Không thể có chuyện đó được!
    - Tôi cũng có biết đâu!
    - Số di động của cậu là...
    - Hỏi làm gì?
    - Nói! - Thái la lớn
    - 0905238699
    - Trời đất! - Thái ngỡ ngàng

    - Sao? Đúng chưa? Tôi đâu có rảnh đâu mà đùa với cậu
    Thái đứng sững 1 hồi, rồi xoa xoa tay
    - Này...này...
    - Cậu phải giữ bí mật chuyện này. Tôi cấm cậu nói cho bất kì ai.
    Nếu không đừng trách tôi.
    - Đừng giở cái giọng dọa nạt ra đây, tôi cũng không phải hạng
    người thích kể chuyện người khác, nếu cậu chịu trả cặp cho tôi thì
    tôi cũng không lôi chuyện này ra nói đâu.
    - Được rồi, tôi sẽ nói người đem cặp tới cho cậu.
    - Thế thì tốt! Tôi về lớp đây!
    Nó thủng thẳng bước đi, nhưng chợt nghĩ điều gì đó, quay lại hỏi:
    - Mà Kin là ai vậy?
    Lê Thái trợn mắt nhìn nó. Nó biết không nên đụng chạm lúc này
    đành xuống nước:
    - Không nói thì thôi, tôi không hỏi nữa.
    Và thế là nó trở về lớp. Lê Thái nhìn theo rồi thở dài...
    Sự thật là cậu nhóc đã bấm nhầm số, chỉ sai 1 con số thôi nhưng
    lại ra cơ sự này. Âu cũng là ý trời
    Còn nó sẽ chẳng bao giờ nghĩ rằng những hành động bồng bột
    vừa rồi sẽ đem lại nhiều rắc rối kinh khủng đến mức nào.

    Ra về.
    Phải khó khăn lắm nó mới rước con ngựa điện ra khỏi nhà xe
    chật chội. Vừa ra đến cổng, nó đã thấy Bảo đứng đó tự lúc nào, nó
    lặng lẽ dắt xe đến.
    - Cậu lấy xe rồi à? Đi thôi!
    - Nhưng đi đâu? - Nó tỏ vẻ khó hiểu.
    - Cậu cất xe đi tôi sẽ chở!
    - Cất xe ư? Không cần đâu, tôi không thích. - nó lắc đầu.
    - Tôi đi xe máy, cậu đi xe đạp, bất tiện lắm.
    - Xe tôi cũng là xe đạp điện chứ bộ, có thua gì xe máy điện của
    cậu đâu. Hứ! Cậu thật là...
    Chưa nói hết câu thì nó bất ngờ khi thấy ai đó đang tiến lại phía
    mình, tay cầm 1 bó hoa thật to, người ấy càng tiến lại gần thì nó
    càng tròn mắt hốt hoảng.

    TÔI KHÔNG PHẢI LÀ CÔNG
    CHÚA
    Kawi
    www.dtv-ebook.com
    Chap 4: Thảm Họa...
    - Chào cô bé cá tính! Tặng em!
    - Hơ! Anh tới đây làm gì? Tôi không nhận, anh về đi! - nó vừa
    ngạc nhiên vừa từ chối quyết liệt.
    - Hãy cầm lấy và nghe tôi nói!- người đó dúi bó hoa vào tay nó và
    nhìn nó chằm chằm.
    - ???
    - Nghe cho rõ nhé! Ph...
     
    Gửi ý kiến

    Một thư viện tốt là trái tim của nhà trường – nơi nuôi dưỡng trí tuệ và tâm hồn học sinh


    Nhúng mã HTML

    GTS- 10 Cô gái ngã ba Đồng Lộc

    Nhúng mã HTML