CHÀO XUÂN MỚI
Tao Xanh Hay De Anh Thuong Em Nhieu Tac Gia.pdf

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Phạm Thị Hoài An
Ngày gửi: 15h:57' 05-07-2025
Dung lượng: 4.3 MB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: Phạm Thị Hoài An
Ngày gửi: 15h:57' 05-07-2025
Dung lượng: 4.3 MB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
“TÁO XANH - Hãy để anh thương em”
Nhiều tác giả
Được xuất bản theo hợp đồng trao quyền sử dụng tác phẩm giữa tác giả và
Công ty TNHH Sách Phương Nam.
Mọi sao chép, trích dẫn phải có sự đồng ý của Công ty TNHH Sách Phương
Nam.
Hai chiếc cốc
Krad
Tôi là một chiếc cốc. Không phải cốc thường đâu, mà là cốc đôi đấy nhé.
Bạn biết cốc đôi là gì không? Là hai chiếc cốc làm thành một đôi đấy (giải
thích như vậy thì thà rằng đừng giải thích còn hơn). Tôi và bạn tôi đều được
sơn màu xanh da trời nhạt rất dễ thương. Chúng tôi được đóng gói lại trong
một cái hộp, sau đó được đưa vào siêu thị và nằm yên trên giá đợi chủ nhân
của mình.
Chúng tôi phải đợi khá lâu ở đó. Mấy người bạn khác của chúng tôi có
màu hồng hay vàng thì bán rất chạy. Các cô gái (những người thường hay đi
siêu thị nhất) khi nhìn thấy họ liền kêu lên: “Ô, dễ thương chưa kìa! Mình
sẽ mua cho mình và anh í một đôi.” Hừm, tụi tôi cũng dễ thương mà. Sao
không mua tụi tôi cơ chứ? Nghe mấy người quản lý nói màu xanh không
được ưa chuộng cho lắm, có lẽ vì là màu lạnh, lại là màu thường dùng cho
nam giới nhiều hơn. Bạn tôi thấy vậy buồn lắm. Tôi phải an ủi cậu ấy:
“Không sao đâu, đừng lo mà. Chắc chắn vẫn có người thích tụi mình chứ.”
Nói vậy thôi chứ tôi cũng lo lắm, giả sử mãi mà không có ai mua thì tụi tôi
sẽ bị đem vào kho mất.
Một buổi tối muộn, siêu thị sắp đóng cửa, bọn tôi nằm dài trên giá hàng
và đợi tới giờ đi ngủ. Bỗng một bàn tay thon mảnh chạm vào cái hộp đựng,
hai đứa bọn tôi đều giật thót mình. Trái với dự đoán, người vừa nhấc chúng
tôi xuống là một cậu con trai. Cậu ngắm nghía bọn tôi với vẻ hài lòng. Tôi
khấp khởi mong cậu sẽ mua chúng tôi. Lúc ấy, một cậu con trai khác tới
phía sau cậu, nhắc:
“Muộn rồi đấy. Về thôi không siêu thị đóng cửa bây giờ.”
Cậu cười rạng rỡ, đưa cái hộp có chứa chúng tôi cho cậu con trai kia
xem:
“Xem này, hay không? Mình mua một đôi nhé.”
“Trời! Sao em trẻ con quá vậy?” - Cậu trai kia vừa nói vừa cười nhưng
rốt cuộc cũng cầm lấy cái hộp và bỏ vào giỏ hàng. Cả hai chúng tôi đều thở
phào nhẹ nhõm. Cuối cùng thì chúng tôi cũng không phải kết thúc cuộc đời
mình trong nhà kho tăm tối, bẩn thỉu.
Hai cậu mang chúng tôi về nhà. Bởi vì họ chỉ gọi nhau là “anh... anh...”,
“em... em...” nên tôi đành gọi cậu đã lấy chúng tôi từ trên giá xuống là Tóc
Nâu (còn mắt cậu ấy thì màu xanh nhạt, giống như màu của chúng tôi ấy.
Có lẽ vì thế mà cậu chọn mua chúng tôi chăng ?!), cậu kia thì là Mắt Đen
(tóc cậu ấy cũng màu nâu nên gọi thế này cho dễ phân biệt). Tóc Nâu mang
chúng tôi về, liền lấy ra lau rửa rất sạch sẽ. Tôi cứ tưởng các cậu ấy mua
chúng tôi để làm quà tặng, nhưng Tóc Nâu lại xếp bọn tôi vào một cái khay
để trên bàn. Thế là chúng tôi bắt đầu một cuộc đời mới.
Tôi được Tóc Nâu chọn làm cốc của cậu ấy. Để phân biệt với người anh
em sinh đôi của tôi, cậu nghĩ ra một trò rất thú vị (ấy là theo ý cậu thôi).
Cậu bảo với Mắt Đen:
“Em vẽ hình mặt cười lên cốc của mình. Còn anh vẽ hình mặt giận lên
cốc của anh nhé.”
Mắt Đen chau mày. Có thể thấy rõ cậu ấy không thích cái trò trẻ con vớ
vẩn này chút nào.
“Anh không vẽ đâu. Cứ để nguyên nó không đẹp hơn à?!”
Tóc Nâu phụng phịu mất một lúc, nhưng hình như vì cậu không muốn
làm Mắt Đen giận nên rốt cuộc chỉ có mình tôi là bị vẽ lên. Tóc Nâu vẽ
hình mặt cười ở một bên và hình mặt giận ở bên kia. Vẽ xong, cậu vui vẻ
chìa cho Mắt Đen xem:
“Khi nào em buồn, em sẽ quay cái mặt giận về phía chỗ anh ngồi. Còn
khi em vui hoặc đã tha thứ cho anh, em sẽ quay mặt cười nhé!”
Mắt Đen cũng phải bật cười trước ý nghĩ ngộ nghĩnh của Tóc Nâu. Cậu
tiến lại gần Tóc Nâu, vòng tay qua người và kéo sát cậu ấy về phía mình.
Rồi môi hai người chạm vào nhau, rất lâu. À, hình như cái này trên tivi sáng
nay có chiếu. Người ta gọi là gì nhỉ? Tôn... à không... Hôn mới đúng.
Nhưng mà tôi chỉ thấy hai người nam nữ hôn nhau thôi, chứ chưa thấy hai
cậu con trai làm thế bao giờ. Oài, thế giới này quả vẫn còn nhiều điều mà
một cái cốc như tôi chưa biết!
Chúng tôi đã cùng sống bên cạnh họ như vậy. Ban ngày, cả Tóc Nâu và
Mắt Đen đều phải đi học. Buổi chiều, bao giờ Tóc Nâu cũng là người về
nhà sớm hơn. Cậu lau dọn nhà cửa, nấu sẵn đồ ăn đợi Mắt Đen về. Khi Mắt
Đen vừa mới tới cửa, Tóc Nâu đã nhận ra ngay lập tức. Cậu lao ra, ôm
chầm lấy Mắt Đen và ríu rít đủ mọi thứ trên đời. Tội nghiệp Mắt Đen, vừa
phải cố gắng đứng vững cho khỏi bị ngã ngửa ra phía sau, vừa kéo Tóc Nâu
vào nhà. Sau bữa cơm, Tóc Nâu pha đồ uống - có thể là nước cam, nước
chanh hoặc sữa... - rồi rót ra cốc (tức là chúng tôi ấy) và cùng uống với Mắt
Đen trong khi xem tivi. Họ nói rất nhiều chuyện với nhau, tới mức chúng
tôi phát buồn ngủ nên không thể theo dõi tiếp được. Cuối cùng, họ cùng
nhau đi ngủ.
Nhưng dạo này, mọi chuyện dường như đã có sự thay đổi. Tuy Tóc Nâu
vẫn về trước, vẫn lau dọn và nấu ăn, nhưng Mắt Đen thì lại về rất muộn, có
khi còn không về. Nhiều hôm, Tóc Nâu ngồi đợi, đợi mãi cho tới khi cơm
canh đều nguội lạnh cả. Lúc ấy, nước mắt cậu lã chã tuôn rơi. Giá mà tôi
nói được, tôi đã có thể an ủi cậu ấy một chút. Khi khóc chán, Tóc Nâu dọn
đồ ăn bỏ vào tủ lạnh, nhưng cậu luôn để một mảnh giấy trên bàn. Mảnh
giấy viết: “Nếu anh về mà thấy đói thì có thức ăn ở trong tủ lạnh đấy.”
Xong xuôi, cậu còn đợi thêm một lúc nữa rồi mới chịu đi ngủ. Trước khi tắt
đèn, cậu xoay tôi - phía có mặt giận - về hướng chỗ ngồi của Mắt Đen.
Khi Mắt Đen quay về - thường là tận sáng hôm sau - cậu liếc nhìn qua
tôi và mảnh giấy; rồi cậu vào phòng ngủ. Khi trở ra, cậu lại đi cùng Tóc
Nâu. Tóc Nâu mắt đỏ hoe nhưng khuôn mặt đã vui vẻ như cũ.
Nhưng những sự việc như vậy diễn ra ngày càng thường xuyên. Bạn tôi
nằm khô cong trên khay, lâu lắm rồi Mắt Đen chẳng sờ tới cậu ấy. Tóc Nâu
vẫn chờ đợi, nhưng tôi không còn thấy cậu ấy khóc nữa. Cậu nhìn chăm
chăm vào tôi với ánh nhìn buồn bã vô hạn. Nếu tôi không phải là một chiếc
cốc thì chắc hẳn tôi cũng đã òa khóc lên rồi.
Khi Mắt Đen quay lại, mọi việc cũng chẳng khá hơn. Hai người thường
xuyên cãi nhau. Lần cuối cùng họ đã có một trận khẩu chiến nảy lửa:
“Không phải anh đã nói ngay từ đầu rồi sao? Chuyện này không phải là
thực. Có một lúc nào đó nó sẽ phải kết thúc.”
“Kết thúc? Tại sao lại là lúc này? Em đã làm gì sai sao?”
“Anh đã có bạn gái rồi. Anh muốn kết hôn. Anh muốn có sự nghiệp.
Anh cần phải ổn định cuộc sống. Sao em không chịu hiểu cho anh cơ chứ?”
“Em hiểu chứ! Nhưng em...”
“Đừng ích kỷ thế! Nên nhớ là hoàn cảnh của hai chúng ta không giống
nhau. Anh đi rồi em có thể tìm một người khác tốt hơn anh cơ mà...”
“Đủ rồi! Em không muốn nghe gì hết. Em yêu anh! Em yêu anh! Anh
không hiểu sao? Em chỉ cần anh thôi...!”
Kết thúc cuộc tranh cãi, Mắt Đen bất ngờ chộp lấy bạn tôi và ném mạnh
vào tường. Cậu ta gào lên:
“Em hãy buông tha cho anh đi. Anh xin em đấy!”
Cả tôi lẫn Tóc Nâu đều chết sững. Tôi thì vì cái chết quá thương tâm của
bạn mình, Tóc Nâu thì vì tuyệt vọng và đau đớn. Mắt Đen lao ra ngoài,
đóng sầm cửa lại. Tóc Nâu ngã quỵ xuống, khóc như mưa. Nếu có thể thì
tôi cũng muốn khóc lắm! Người anh em giống y hệt tôi, cùng sống chung
với tôi từ khi sinh ra đến giờ nay chỉ còn là những mảnh vỡ màu xanh, nằm
tung tóe dưới chân tường. Căn nhà hôm đó tràn ngập nỗi đau.
Tóc Nâu đã nằm trên sàn rất lâu. Mắt cậu mở trừng trừng, nhìn ra phía
cửa. Cậu biết chẳng bao giờ Mắt Đen quay lại nữa. Cậu cũng không còn
khóc, hai mắt sưng húp. Cứ như vậy cho tới gần hết một đêm...
Rồi cậu trở dậy. Cậu lau dọn nhà cửa. Cậu nấu đồ ăn và để trong tủ lạnh.
Cậu thu dọn những mảnh vỡ của bạn tôi, gói lại cẩn thận rồi để lên bàn, vẫn
chỗ thường đặt. Cậu đem tôi đi rửa, chưa bao giờ cậu rửa tôi kỹ lưỡng như
thế, rồi lau khô. Sau đó, cậu đặt tôi lên bàn. Cuối cùng, cậu thu dọn hết tất
cả quần áo của mình, bỏ vào trong một cái vali nhỏ. Gần sáng, khi đã làm
xong tất cả mọi việc, cậu mặc áo khoác, xách vali và bước ra khỏi nhà.
Trước khi đi, cậu còn nhìn khắp nhà một lượt, ánh mắt vô cùng buồn bã và
tiếc nuối.
Tôi đã nằm một mình ở đó rất lâu. Không gian xung quanh tĩnh lặng như
tờ. Một thời gian sau, tôi và tất cả đồ đạc trong nhà đều đã bị phủ một lớp
bụi dày. Tôi buồn quá! Thế này thì có khác gì ở trong một cái nhà kho đâu
cơ chứ. Tóc Nâu ơi! Mắt Đen ơi! Sao hai người không quay trở lại???
Nhưng rồi lời cầu nguyện của tôi cũng linh ứng một phần. Một buổi tối,
cánh cửa nhà bật mở. Tôi choàng dậy như sau một giấc ngủ dài. Là Mắt
Đen! Tôi định reo lên nhưng nghĩ lại chuyện cậu ta đã làm với bạn tôi lúc
trước, tôi sợ hãi đến co rúm người lại.
Mắt Đen đi một vòng quanh nhà. Cậu vào phòng ngủ, rồi trở ra với vẻ
mặt thất vọng. Đồ đạc trong nhà vẫn y nguyên như lúc cậu đi. Cậu mở tủ
lạnh. Một mùi thức ăn ôi thiu lâu ngày xộc ra, nhưng cậu không đóng lại mà
cứ nhìn chằm chằm vào đống đồ ăn đó. Mảnh giấy gắn trên tủ lạnh vẫn ghi:
“Nếu anh trở về mà thấy đói thì có sẵn đồ ăn trong tủ lạnh đó.” Đọc xong,
cậu vội vàng đóng sập cửa tủ lại.
Cuối cùng, cậu ra bàn ngồi vào chỗ quen thuộc của mình. Cậu nhìn thấy
tôi. Một giây... hai giây... Rồi cậu òa lên khóc. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy
cậu khóc. Cậu khóc nức nở như một người vừa mất đi điều gì quý giá lắm.
Tại sao cậu lại khóc nhỉ?
Bạn có biết không?
Tôi bèn soi mình vào gương.
Hóa ra, phần thân tôi quay về phía cậu ấy vẫn để hình mặt cười...
Shily
Crazy Angel
Nếu anh biết có một người thích anh thì sao nhỉ!?
Thích từ cái nhìn đầu tiên khi thấy anh đang thay đồ ở cửa sổ nhà bên.
- Dì có mấy đồng hai trăm lẻ thối cho con đi!
- Không đủ con ơi, còn có tám trăm à.
- Dạ cũng được... không sao... Dì thối cho con đi!
Tôi tò mò tự hỏi, không biết cậu con trai có dáng người mảnh khảnh
dưới kia cần những đồng hai trăm không ai thèm xài tới ấy để làm gì. Cậu
cười với người bán xôi rồi bước vào căn nhà đối diện. Nụ cười rất tươi
nhưng rồi cũng mau chóng lịm tắt để lại một nét gì đó thoáng buồn trên
khuôn mặt. Cậu vào nhà, tôi lại tiếp tục ngắm nhìn cả khu phố. Gió đêm
thổi qua từng đợt mát rượi cả người. Con hẻm tối om và vắng ngắt, chỉ
được chiếu sáng lờ mờ bởi những ánh đèn hắt ra từ một vài ngôi nhà. Mới
chín giờ tối hơn mà cả xóm như chìm vào giấc ngủ.
Tôi bước vào phòng, đến ngồi xuống bàn cạnh bên cửa sổ, mắt nhướn to
hơn đôi chút vì ngạc nhiên trước cảnh tượng mình đang thấy. Cũng có cảm
giác ngường ngượng nhưng tôi đã không quay đi mà lại càng nhìn chăm
chú hơn. Bởi lẽ, người con trai đang thay đồ phía nhà cạnh bên thật đẹp,
đẹp cả khuôn mặt lẫn thân hình...
Tôi nằm trên giường mà hình ảnh diễn ra ở cửa sổ nhà bên khi nãy cứ
lẩn quẩn trong đầu.
“Nhà mới cũng thú vị đấy chứ!!” - Tôi thầm nghĩ.
Tối hôm sau, tôi cứ hay ngóng qua phía nhà bên ấy, mong chờ “thước
phim nóng” tái diễn. Nhưng lần này tôi chỉ thấy anh ngồi làm bài... vậy mà
tôi vẫn nhìn mãi. Lắm lúc anh nhăn mày nhau mặt. Thỉnh thoảng lại ngậm
bút ngó vu vơ đâu đó. Rồi có khi nghĩ ngợi điều gì, anh nở một nụ cười
nhếch nửa miệng. Mãi cho đến lúc anh tắt đèn đi ngủ thì tôi vẫn còn nép
mình bên cửa sổ đến mấy phút sau. Cả xóm chỉ còn nhà tôi và căn đối diện
sáng đèn. Lên giường và đưa tay ấn công tắc điện, tôi thấy ánh sáng từ nhà
ấy cũng chợt tắt theo.
Ước gì anh vô tình đưa ánh mắt qua đây
...để biết rằng có một cậu nhóc vẫn lén nhìn anh mỗi đêm.
Em biết cơ hội ấy thật quá mỏng manh và bé nhỏ.
Nhưng em vẫn muốn ước... dù chỉ một lần.
Cứ thế, tối hôm sau, cũng như những hôm sau nữa, có một thằng nhóc
đứng nép bên cửa sổ để ngắm nhìn anh. Dù anh làm gì tôi cũng thấy anh
thật dễ thương và đáng yêu. Đã mấy lần tôi ngượng chín cả người khi bắt
gặp lại “cảnh phim hôm ấy”. Thật lạ lùng và khó hiểu nhưng càng ngày tôi
càng thấy ngượng hơn trong những lúc anh thay đồ như thế. Chỉ là tôi vẫn
không muốn quay đi.
Và mãi như thế, đêm nào trong tôi cũng đầy những tình cảm mơ mộng
hão huyền. Để giờ đây những tình cảm ấy lại chuyển sang giai đoạn mới.
Buổi sáng đầu tiên của năm học mà tôi lại dậy trễ. Đứng trước nhà cùng
với chiếc xe đạp hư, tôi vừa tức tối vừa lo lắng. Mặt tôi nhăn nhó thiếu
chừng như muốn khóc.
- Bị sao hả nhóc? - Anh vừa ra khỏi nhà trên chiếc xe gắn máy.
- Dạ, em trễ học mà xe lại hư. Ba má thì đi làm sớm rồi.
- Trưa tự về được không? Được, thì anh chở giùm cho.
- Ơ... dạ, vậy em cám ơn anh.
Tôi vui mừng nhảy phóc lên phía sau xe anh. Không kiềm chế được
mình, tôi để môi nở một nụ cười mỉm và chẳng thèm quan tâm tới đoạn
đường đi bộ khá xa từ trường về nhà.
- Cũng gan ha, dám để người lạ chở.
- Hì, anh là hàng xóm mà. Em thấy anh hoài chứ gì đâu mà lạ.
- Em dọn về lâu chưa, mấy lần thấy em mà cũng không có dịp làm quen.
- Dạ cũng mới hơn tháng nay thôi.
- Ừm, anh thì dọn về xóm này được bốn tháng rồi.
Vậy là anh cũng mới dọn về gần đây. Không biết có phải con tim đang
đánh lừa trí óc, nhưng trong lòng tôi cứ nghĩ đó là duyên phận... để những
hi vọng bắt đầu le lói nơi tâm hồn.
Trưa hôm nay trời nắng ấm, không gay gắt như mọi khi. Đường từ
trường về nhà không quá yên ắng mà có chút gì nhộn nhịp. Phải chăng có ai
đó đã thổi vào cảnh vật xung quanh một sức sống mới!? Hay chính lòng tôi
đang rộn ràng!? Kể cả khi thấy cậu con trai nhà đối diện bằng lòng lấy
những đồng hai trăm tiền thối một cách thiệt thòi như trước; tôi cũng không
còn lấy làm lạ mà lại thấy hay hay.
Em nhớ mãi lần đầu được anh chở đến trường.
Một nụ cười rạng rỡ dưới ánh nắng ban mai
...đã khơi dậy trong em những hi vọng tưởng chừng đang vụt tắt.
Tối đó tôi lại càng mong ngóng anh hơn thường ngày. Vẫn anh của mọi
khi, vẫn những hành động quen thuộc nhưng tôi lại thấy như lần đầu tôi
ngắm anh: hồi hộp và vẫn thầm mong một điều gì đó xảy ra từ sâu thẳm đáy
lòng. Rồi điều kỳ diệu nhất cũng đã xảy ra như chính bản thân hôm nay là
một phép màu, anh vô tình bắt gặp ánh mắt của tôi, nở một nụ cười sét
đánh.
Kỳ tích làm thay đổi đi mọi thứ, những ngày gần đây anh hay bắt chuyện
với tôi. Thỉnh thoảng chúng tôi còn đi ăn và đi uống nước cùng nhau. Có
những đêm chúng tôi tâm sự bằng tin nhắn đến tận khuya. Tôi ngày càng
hiểu thêm nhiều điều về anh. Và mỗi đêm chúng tôi bắt gặp ánh mắt của
nhau vài lần qua khung cửa sổ. Dường như đêm nào cả xóm cũng chỉ còn
mỗi hai nhà chúng tôi sáng đèn. À mà không, hình như chủ nhân căn nhà
đối diện với nhà tôi cũng có thói quen thức khuya. Ba nhà, ba nhà cơ... thức
đến tận khuya.
Không biết có phải anh đang hạnh phúc, vì em thấy những nụ cười...
Dạo gần đây anh đã biết có một người hằng đêm vẫn mãi ngắm nhìn anh
Anh đâu biết người làm chuyện ngu ngốc như thế, đã làm từ rất lâu rồi...
Có lẽ cuộc đời không bao giờ bằng phẳng. Những hi vọng cùng tình cảm
của tôi vừa chớm nở chưa được bao lâu thì nỗi lo âu lẫn hoài nghi lại le lói
trong trí óc. Anh có một sợi dây chuyền mà anh rất quý. Lúc nào, đi đâu,
anh cũng đều đeo nó trên cổ. Mặt sợi dây chuyền lại là hai chiếc nhẫn lồng
vào nhau. Và việc nhận ra điều đó cũng như nhắc lại một nỗi lo âu trong tôi
- “Nếu tôi không có anh.”
Anh vẫn là một người con trai, còn tôi lại là một người không như những
thằng con trai khác. Có bao nhiêu cơ hội anh sẽ là của tôi. Tôi buồn và đau
khổ cũng nhiều như khi vui và hạnh phúc. Hôm nay tôi lại thấy cậu con trai
ở nhà đối diện, vẫn hình ảnh cậu xin đổi những đồng hai trăm, nhưng lần
này cậu không thiệt thòi.
Anh ơi, thật khó để một người con trai
...yêu một người con trai khác phải không?
Rồi anh hỏi, sinh nhật này tôi thích quà gì. Tôi đã không kiềm nén được
cảm xúc.
“Em thích sợi dây chuyền giống như cái của anh.”
Tôi đang khôn ngoan hay ngu ngốc!? Tôi cũng không biết nữa. Lo lắng,
suy tư, hạnh phúc, và ấm áp... tất cả những thứ tình cảm và cảm giác ấy cứ
đan xen lẫn lộn trong tôi thời gian này.
***
Trước ngày sinh nhật, tôi thấy cậu con trai ở căn nhà đối diện sang đưa
anh một hộp quà. Tôi cảm thấy lạ lùng, và bao nhiêu câu hỏi cứ dần dần
nảy nở trong đầu.
Em thật ngu ngốc khi cảm thấy hạnh phúc vì
...sở hữu một sợi dây chuyền giống sợi anh đang đeo.
Thật ra cho dù hai sợi dây ấy là một cặp
...thì chúng vẫn chưa bao giờ là một cặp.
Chuyện cổ tích luôn có một cái kết đầy hạnh phúc. Tôi tự hỏi, có phải
cuộc đời mình là một câu chuyện cổ tích. Sợi dây anh đeo chỉ là sợi dây anh
rất thích do cậu con trai thường đổi những đồng hai trăm tặng anh nhân
ngày sinh nhật. Còn sợi dây tôi đang đeo - một sợi dây giống hệt của anh là sợi mà anh đã nhờ cậu con trai ấy mua giùm để trao tặng tôi cùng với lời
tỏ tình thật dễ thương. Sợi dây chuyền có vẻ hơi cũ nhưng tôi vẫn cảm thấy
rất vui.
Tôi không tin vào những giọt nước mắt hạnh phúc, tôi cảm thấy nó thật
giả tạo; nhưng khi ai đó thật sự khao khát và mong chờ một thứ gì... thì đến
khi có được, họ sẽ hiểu những giọt nước mắt ấy là rất thật. Anh và tôi đã
đổi hai sợi dây chuyền cho nhau để chúng sẽ thật sự là một cặp. Tối đó tôi
như thằng khùng khi sang nhà cám ơn một người chưa từng nói chuyện.
Ngồi ở bên lan can hóng mát là một thói quen của em.
Dẫu nơi đó tối om, nhưng với em
...đó là nơi chứa nhiều kỷ niệm ấm áp.
Tuy nhiên, giờ đây có lẽ em nên thôi không ra ngồi ở lan can nữa.
Vì em đã có một lý do để chỉ nên hóng gió bên cánh cửa sổ mà thôi.
Lý do đó cũng là vì anh!!!
Cậu ấy mời tôi lên phòng ngồi nói chuyện và uống nước. Chúng tôi
quyết định ra lan can hóng gió - tôi cũng đã từng có thói quen như thế. Tôi
với cậu ấy nói chuyện rất hợp. Cậu ấy cười rất nhiều và rất tươi nhưng cũng
như lần đầu tôi gặp cậu, những nụ cười ấy luôn mau chóng tắt lịm để lại
khuôn mặt cậu nét thoáng buồn.
- Mình thấy bạn hay đổi những đồng hai trăm lẻ, để làm gì vậy!?
- À giống như bỏ heo vậy, mỗi ngày mình bỏ một đồng hai trăm vào hũ.
- Giống nghĩa là không phải!? Bạn cầu mong điều gì hay đợi ai hả!?
- Hì...
Một nụ cười và ánh mắt xa xăm nhìn về chỗ khác, cậu từ chối câu trả lời
một cách khéo léo: tế nhị mà thẳng thắn.
- Được hơn nửa hũ rồi, nhiều ghê ha. - Tôi cũng vội chuyển đề tài.
- Ừm. Trước đây thì trông nó nhiều hơn một tý, nhưng thật ra nó cũng
chỉ có vậy mà thôi.
Tôi thấy thật khó hiểu trước câu nói ấy. Bỗng có người bán xôi đi ngang
qua nhà. Cậu chạy xuống mua. Tôi ngồi một mình, lại lôi sợi dây chuyền ra
nhìn ngắm. Dưới ánh sáng lờ mờ từ trong phòng hắt ra, tôi thấy dòng chữ
“SHILY” bên trong một chiếc nhẫn của sợi dây chuyền. Và có một câu
chuyện rất hay mà tôi đã được nghe kể:
“Có một chàng trai và một cô gái quen nhau từ nhỏ. Họ chơi rất thân với
nhau và người con trai đã đem lòng yêu người con gái. Cậu ấy lấy hình của
hai người để đặt in một bộ xếp hình và tặng cho cô gái. Sau khi xếp xong cô
gái đem tấm hình đi lộng vào một khung kiếng tuyệt đẹp. Ngày cô gái đi du
học, cô đã đem khung hình ấy tặng lại người con trai cùng với dòng chữ SHILY - bên dưới. Chàng trai đã rất muốn bày tỏ tình cảm của mình với cô
gái nhưng rồi lại thôi. Những ngày tháng sau chàng trai cứ mãi đi tìm ý
nghĩa của dòng chữ ấy nhưng chàng vẫn không biết. Thật ra ý nghĩa ấy đã
được cô gái viết phía sau tấm hình. Nhưng vì lúc nào cũng sợ làm hư, chàng
trai đã chẳng biết được ý nghĩa của dòng chữ ấy - một thông điệp của một
tình yêu”.
Tôi bần thần ngước nhìn lên khung cảnh khu phố vào đêm. Ngồi ở góc
lan can tối om này, tôi thấy hai cửa sổ của hai nhà đối diện. Anh đang ngồi
bên cửa sổ, vẫn làm bài như mọi khi, thỉnh thoảng lại ngóng qua cửa sổ nhà
cạnh bên như kiếm một ai đó. Còn cửa sổ nhà tôi thì sáng đèn mà không
một bóng người... nhưng thường ngày tôi vẫn ngồi đó, hơi nép vào để ngắm
nhìn anh. Ngồi đây, có lẽ cậu ấy đã chứng kiến được nhiều điều, nhưng để
ánh mắt ai đó bắt gặp lại cậu ở góc lan can tối tăm này, thì thật khó...
...Chợt vang lên tiếng một cậu con trai đang xin đổi tiền phía dưới nhà.
- Dì có mấy đồng hai trăm lẻ thì thối giùm con đi.
Em chưng hửng cầm những đồng hai trăm trong tay mà chợt nhớ
...mình đã không còn cần đến chúng nữa.
Chẳng còn sợi dây chuyền nào...
Để em chôn giấu trong hũ dưới những đồng xu thương nhớ
...Cũng như chẳng còn anh để em dõi theo và chờ đợi mỗi ngày.
Quán có ba người đàn ông
Nguyen Phuc
Quán cà phê lúc 3 giờ trưa, hầu như vắng người. Quán nhỏ và không
khoa trương, ấm áp với nội thất gỗ nâu sậm và da bọc ghế cùng màu. Một
quán cà phê đặc trưng kiểu phố núi với những dãy ghế kê sát nhau không
khoảng cách và bàn thấp. Quán cũng là nơi tôi phải ghé mỗi khi có dịp về
Đà Lạt, không vì một lí do nào cả. Chỉ đơn giản là một thói quen.
Chọn một góc nhỏ sát cửa ra vào, nơi có nhiều ánh sáng và bắt đầu viết.
Trong quán lúc này có ba người đàn ông tính cả tôi và không tính nhân viên
phục vụ. Thỉnh thoảng khi ngưng viết, nhấp một ngụm cà phê hay nhìn lãng
đãng ra phố, tôi lại bắt gặp một ánh nhìn. Ừ thì một người ngồi viết trong
quán cà phê thì có lẽ cũng đáng để nhìn. Tôi không nhìn lại. Lại tiếp tục
những dòng chữ...
Con phố nhỏ về chiều không một chút nắng, thưa vắng người và trời thì
không lạnh lắm. Tôi ngừng viết và ngả người ra ghế ngắm con phố nhỏ.
Bây giờ thì quán vẫn có ba người đàn ông, hết thảy đều nhìn ra đường. Đối
diện quán là một tiệm sách cũ có vài cô cậu học trò đang trò chuyện. Học
trò phố núi đáng yêu trong những chiếc áo len màu xanh hay đỏ sậm. Tôi
bất chợt muốn hình dung ra người yêu của tôi trong chiếc áo len đỏ ngày
xưa thì như thế nào. Có lẽ đó là một hình ảnh đáng yêu - một cậu học trò
cấp 3 trắng trẻo và tròn trịa trong chiếc áo đỏ giống hệt một món quà Giáng
sinh. Nhưng đó chỉ là tưởng tượng của tôi về một quá khứ rất dịu ngọt mà
thôi. Hiện tại đang là một màu nâu trầm và đắng nghét. Chuyến đi lẽ ra sẽ
lãng mạn theo mong muốn lại hóa ra một cuộc cãi vã và tôi ở thì hiện tại
đang ngồi một mình trong quán cà phê quen mà bất chấp người yêu của tôi
đang ở đâu và làm gì. Có lẽ cả hai đã chịu đựng nhau quá nhiều rồi thì
phải...
Bỗng lại có cảm xúc và muốn viết...
§
Tôi nhìn thấy em 20 tuổi, ngồi đối diện tôi trong một không gian bừng
sáng duy nhất trong quán cà phê trầm tối này. Em có vẻ là một người lãng
mạn, giống tôi của 20 năm trước. Ánh sáng bên ngoài hắt lên khuôn mặt
con trai của em, một gương mặt đẹp đúng tuổi. Ở tuổi 20, em có đôi mắt
hình như đã chứa quá nhiều ưu phiền mà em ít khi biểu lộ và vẫn thường
cất chúng sau cặp kính cận gọng đen không mấy thời trang.
20 tuổi, em ngồi một mình trong quán cà phê toàn người già và viết, nghe
nhạc Pháp và nhâm nhi cà phê đen. Ở ngoài cánh cửa kia vẫn có những cậu
con trai 20 tuổi nhuộm tóc vàng, mặc đồ thời thượng, ôm gấu bông và ngậm
kẹo mút. Nhưng tôi vẫn mang một niềm tin rất mãnh liệt rằng em không hề
già hơn chính số tuổi của mình. Em trẻ trong chính tâm hồn trong sáng của
em. Tôi đốt một điếu thuốc nhưng chẳng muốn rít, cứ nhìn những lằn khói
vằn vện dần tan vào không trung mà cảm thấy như đang đánh mất thứ gì đó
rất quí giá.
Bỗng có cảm giác muốn có ai ngồi xuống chiếc ghế đối diện mình lúc nào
cũng trống. Và sao lại không thể là em...?
- Alô!
- Chiều nay em về trễ, anh ghé đón con nhé. Anh đang ở đâu đấy?
- Anh ngồi uống nước với mấy người bạn. Được rồi, chút nữa anh sẽ đón
con rồi chở nó về nhà bà ngoại ăn cơm. Em nhớ về sớm.
- ...
Chiều qua nằng nặng. Cái cảm giác mới nãy bỗng tan như một bọt bóng
nhỏ và tâm trạng cũng u ám theo.
§
Tôi nhìn họ từ phía ngược sáng, chỉ thấy hai bóng đen, một đang cặm cụi
viết và cái bóng kia thì lẳng lặng nhìn.
Tôi chẳng có vai trò gì ở đây, tâm trạng không u ám, không buồn nhưng
cũng chẳng vui. Có lẽ số người lên phố núi một mình như tôi cũng không ít,
chỉ tiếc là họ hiếm khi gặp nhau để xóa đi cái thực tại trống rỗng của mình.
Trước mặt tôi là một chiếc ghế trống dù thực sự tôi không đang chờ đợi ai
và cũng chẳng quen biết ai ở thành phố xa lạ này. Nó xa lạ đến mức mỗi khi
cảm thấy ngột ngạt, tôi lại nhét vội mấy bộ quần áo vào ba lô, rồi bằng cách
nào đó xuất hiện ở đây mà vẫn không lần nào có được cảm giác thân quen.
Mỗi lần tôi đặt chân đến đây lại có một cảm giác xa lạ mới...
Quán có ba người đàn ông cô đơn. Trước mặt mỗi người là một tách cà
phê đen như nhau và xa hơn là một chiếc ghế cũng trống và lạnh như nhau.
Tôi nhìn em để thấy một thời tuổi trẻ của mình. Tôi nhìn anh như để thấy
được một phần nào đó tương lai của mình. Liệu tôi có đã như thế và sẽ như
thế không?
Chiều xuống bằng một màu xám khói nhàn nhạt nhưng không êm. Trời
đã lạnh dần, bắt đầu bằng những ngón tay đang tê cóng đi chút ít. Em
ngưng viết và nhìn ra nơi con phố nhỏ có hiệu sách cũ rồi nghĩ ngợi gì đó.
Chắc là nghĩ về ai đó mà em yêu thương. Khi xưa, mỗi khi nghĩ về người
đó tôi cũng hay cười một mình như thế. Anh cũng nhìn ra con phố đó, trầm
ngâm thả những lọn khói mỏng tan vào không trung.
Tôi - một người như thế cũng chẳng biết nên làm gì. Vừa may ly cà phê
cũng cạn, tôi khoác vội chiếc áo, đi như chạy ra khỏi quán và phóng chiếc
mô tô thẳng về hướng Sài Gòn. Đôi khi tôi làm những việc khó hiểu trong
mắt người thường và ngay cả bản thân tôi cũng ít khi chủ động tìm cách
giải nghĩa cho những hành động đó.
30 tuổi, tôi sẽ sống như một lãng tử đến khi nào? Bỗng tôi nhớ đến nụ
cười của cô gái hàng xóm mỗi khi nhìn thấy tôi đi qua. Hay là tôi về ngay
bây giờ và cầu hôn cô ấy...? Liệu đó sẽ là một kết thúc có hậu cho cả hai
người?
§
Vậy là quán còn lại hai người đàn ông cô đơn. Người vừa chạy vụt qua
cửa trông có vẻ vội vã nhưng hẳn anh ta đang không biết mình đang đi đâu?
Tôi chắc thế.
Tôi gấp quyển sổ nhỏ cất vào trong giỏ, ngưng hẳn việc viết lách vô
nghĩa. Kì thực tôi cũng đang không biết mình đang viết gì khi mà những
suy nghĩ của tôi đang ở cùng với người tôi yêu và cả hai hiện đang tồn tại ở
đâu đó không bên cạnh tôi. Lúc này trời đã tối hơn, đèn đường hắt lên ánh
sáng vàng vọt ảm đạm và gió bắt đầu len lỏi qua những khe cửa kính làm
tay tôi bắt đầu khó cử động. Tôi mang vào chiếc găng tay bằng len xám,
chợt nhớ da diết khoảnh khắc hạnh phúc tôi đã từng có. Một bàn tay lúc này
có lẽ sẽ ấm áp hơn. Vì sao lại như thế nhỉ. Chúng tôi có yêu nhau, có tôn
trọng và chia sẻ cùng nhau. Tôi cũng không nghĩ là trong đó cũng đồng thời
tồn tại cả sự chịu đựng lẫn nhau khi mà tôi quá lãng mạn trong khi anh lại
thực tế. Việc yêu nhau đã là một việc làm rất khó.
Có người nói Đà Lạt là nơi để chia tay. Tôi cũng nhìn thấy nhiều bạn bè
của tôi đã cùng nhau đến nơi lãng mạn này rồi cuối cùng cũng chia tay
nhau. Dường như đó là một dự cảm không mấy tốt lành.
- Em đang ở đâu?
- ...
- Anh sẽ đến.
Tôi nhấp ngụm cà phê cuối cùng trong ly. Lạnh như đá.
§
Quán chỉ còn tôi và em. Những cảm xúc cũng thưa dần.
6 giờ 30, tôi còn 20 phút để nấn ná và liệu trong 20 phút đó sẽ có điều gì
đó xảy ra và xảy ra theo cách nào đó thật đặc biệt không? Ly cà phê đã cạn
và cũng đã châm mấy lần trà, mọi thứ vẫn diễn ra đều đều như vòng quay
của thời gian, không nhanh, không chậm, không trở lại và cũng không thể
dừng. Tôi vẫn dành cái nhìn kín đáo về phía em, người duy nhất còn lại
trong quán ngoài tôi. Quán vẫn thường vắng như thế vào giờ này. Em đã
ngưng viết và cứ mãi nhìn ra con phố vắng tênh. Cửa hiệu sách cũ đang
đóng cửa, ông chủ tiệm lớn tuổi vừa mệt mỏi kéo tấm cửa sắt vừa thở dài
một tiếng nghe thật rõ. Tiếng thở dài in đậm trong không gian lãng đãng
sương mù rồi từ từ tan nhẹ vào đêm. Đêm vô hình đổ bóng lên khuôn mặt
người đàn ông già nua những vết thời gian. Là khách quen vẫn ngồi ở quán,
tôi biết, ông sống một mình không người thân và vẫn đóng cửa hàng lúc 6
giờ 40. Vậy là tôi còn 10 phút.
Tôi cứ canh đồng hồ dù biết mình chẳng có gì để mà trông đợi. Em vừa
nghe điện thoại và ánh mắt em ánh lên niềm vui rất hữu hình nhưng rồi lại
nhanh chóng bị nỗi buồn lấp mất. Người yêu em gọi chăng? Tôi bỗng tò mò
về người đó. Liệu đó sẽ là một người như thế nào, một chàng trai hay một
cô gái, xinh đẹp hay không, tính cách có gì thú vị... Tôi bỗng thấy trong
lòng trống rỗng như một khối cảm xúc nào đó vừa rơi ra. Trống như chiếc
ghế trước mặt chưa từng một lần nào đó được lấp đầy. Tôi đã định dẹp
chiếc ghế ấy đi để em biết tôi ngồi một mình, không đang chờ đợi ai và rất
mong em sẽ ngồi xuống đó để lấp đi khoảng trống của chính tôi. Ô hay, tôi
đang nghĩ gì vậy nhỉ?
10 phút trôi qua nhanh. Tôi đứng dậy và chậm rãi bước qua bàn em, cố
chờ đợi một tiếng gọi. Tôi không chắc liệu sau tiếng gọi mà tôi đang ao ước
đó, tôi có đủ nhẫn tâm bỏ cô con gái bé nhỏ của tôi đứng đợi trong thời tiết
như bây giờ để ngồi xuống cạnh em mà tiếp tục thả mơ mộng - những mơ
mộng tôi đã từng có vào một thời trai trẻ xa xăm nào đó - hay không...
Không tiếng gọi nào cất lên. Trong khoảnh khắc tôi cố bước thật nhanh và
không nhìn về phía em, sợ một ánh nhìn đáp trả hay nhìn thấy nụ cười chất
chứa muộn phiền của em. Bỗng nhận ra mình đã thật lố bịch khi tự nhiên lại
có cảm giác muốn yêu và nuối tiếc một điều gì đó rất mơ hồ. Tôi không còn
là chàng trai 20 để mà yêu và sống chỉ bằng tình yêu như em được nữa.
Tôi lướt nhìn em lần nữa qua lớp cửa kính mờ. Một chàng trai 20 có khuôn
mặt hiền, đôi môi lúc nào cũng như đang cười nhưng không có cảm xúc nào
toát ra từ em lại có vẻ là vui cả. Em lạc lõng trong quán cà phê nhỏ và chiếc
ghế trước mặt em vẫn trống. Bỗng muốn lao đến ôm chầm lấy em nhưng tôi
vẫn đứng đó, thấy mình rưng rưng. Người đàn ông đã qua nửa cuộc đời như
tôi hẳn đã không dễ rơi nước mắt. Tôi như soi thấy nỗi cô đơn của chính tôi
trong nỗi buồn của em, nó lan ra cả quán cà phê nhỏ làm sắc nâu ấm áp
dường như xám đi và hẳn nhiên là lạnh hơn. Tôi không dám nhìn về phía
em nữa.
Tôi nổ máy xe, chắc con gái tôi đang đợi.
Trời lạnh dần... Hy vọng em sẽ không cô đơn.
§
Vẫn là nhạc Pháp. Tình ca thường buồn nhưng là một nỗi buồn sang
trọng. Ai đó đã nói yêu là xa xỉ nhỉ?
Người yêu tôi nói sẽ đến nhưng tôi không hề hy vọng. Tôi rất ghét cái kiểu
ngắt điện thoại đột ngột khi câu chuyện chưa đến đâu. Nhưng hình như tôi
chưa từng nói cho anh biết. Mà sao lại không nói nhỉ, và nếu nói thì sẽ thế
nào? Tôi luôn cảm thấy mình là người nín nhịn để cuộc tình của tôi có thể
tồn tại, và khi tôi muốn buông thì nó sẽ tan. Tôi không nghĩ anh sẽ cố gắng
gìn giữ.
Người đàn ông trung niên vừa rời khỏi quán, vậy là tôi lại một mình.
Một mình không có gì không vui, nhất là khi người ta không có gì để mong
đợi. Thỉnh thoảng tôi bắt gặp ánh mắt đang nhìn mình. Tôi không nhìn lại
nhưng những cái nhìn lướt qua cũng đủ để tôi nhìn thấy ở người đàn ông đó
một sự u ám trong tâm hồn qua cái nhìn lặng lẽ và bất lực. Tôi không có
thói quen xét nét người lạ nhưng rõ ràng ở người đàn ông ấy toát lên một sự
đáng thương, một sự thiếu thốn đến cùng cực không nằm ở phương diện vật
chất mà có thể dùng tiền mua được. Tôi không dám thương hại ai cả vì bản
thân tôi chưa hề cảm nhận được hạnh phúc nhưng giá như tôi có thể hữu
hình được một chút ...
 
Nhúng mã HTML
GTS- 10 Cô gái ngã ba Đồng Lộc





