CHÁU YÊU CHÚ BỘ ĐỘI


TÀI NGUYÊN THÔNG TIN THƯ VỆN

Ảnh ngẫu nhiên

TIET_DAY_THAY_HOANG.jpg ANH_HUONG_UNG_TUAN_LE.jpg

GIỚI THIỆU SÁCH HAY NÊN ĐỌC

Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • BẢN TIN THƯ VIỆN

    < Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

    DANH NGÔN VỀ SÁCH

    Một cuốn sách hay trên giá sách là một người bạn, dù quay lưng lại nhưng vẫn là bạn tốt”. Vậy tại sao chúng ta lại quay lưng với người bạn tốt?Một cuốn sách hay cho ta một điều tốt, một người bạn tốt cho ta một điều hay.

    CHÀO XUÂN MỚI

    Hoa Nhai Nho Cua Anh Chap Thong Nhat Can.pdf

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Phạm Thị Hoài An
    Ngày gửi: 15h:52' 05-07-2025
    Dung lượng: 4.0 MB
    Số lượt tải: 0
    Số lượt thích: 0 người
    Hoa Nhài Nhỏ Của Anh
    Chấp Thông Nhất Căn
    Ebook được tạo bởi DTV EBOOK
    Ngôn Tình, Đô Thị, Sủng

    Hào môn thế gia, HE, Hiện đại, Ngọt, Showbiz, Song xử, Cưng chiều.
    Thẩm Thận có một bạn gái nhỏ mềm mại động lòng người, hai người gắn bó
    như keo sơn trải qua ba năm. Nhưng mà có một ngày, bạn gái nhỏ nói thời
    hạn đến rồi, cô muốn rời khỏi anh. Bị mất mặt trước, anh híp đôi mắt hoa
    đào, "Rất tốt."
    Ngày tháng không có bạn gái nhỏ, anh vẫn như cũ tụ tập đánh bài, đua xe
    phóng túng. Nếu nói duy nhất có chỗ không thích hợp, đó chính là trong
    lòng mơ hồ buồn bực không rõ.
    Chờ đến khi hai người lần nữa gặp lại tại hào môn thịnh yến. Thẩm Thận
    nhìn thấy dáng vẻ cô thản nhiên cười tươi, mắt nai cong cong vòng lấy cánh
    tay của người khác, mới rõ ràng cả giác không thoải mái đó đến từ đâu.
    Mặt của anh đen như than, "Hứa Mạt, em qua đây cho ông!"
    Yến hội đêm ấy, Thẩm thiếu uống say dựa vào lòng của bạn gái nhỏ, không
    thẹn không nóng nảy cầu hôn cầu ôm: "Tiểu Mạt Mạt, Lily nhỏ, hoa nhài nhỏ
    của anh, em mau trở lại đi, anh rất nhớ em."
    Quần chúng vây xem: "..."
    [ Đoạn cắt nhỏ]: Chưa tới tám giờ, Thẩm thiếu tay trái cầm bánh kem định
    chế tay phải cầm túi xách số lượng có hạn, rời đi trước một bước. Bạn bè
    xấu cười anh hoàn lương.

    Thẩm Thận rối loạn, "Tiểu gia đời này chưa từng nghe qua hai chữ hoàn
    lương này."
    Vừa về tới nhà, Thẩm Thận liền ân cần bưng trà rót nước, đấm lưng bóp
    chân, mở bánh kem ra, tặng túi xách.
    "Anh..." Hứa Mạt vừa mở miệng, liền nhìn thấy Thẩm Thận lưu loát quỳ lên
    trên bàn phím nhỏ màu hồng.
    "Anh biết rồi vợ ơi, quy tắc cũ. Bàn phím với thư phòng, anh chọn cái thứ
    nhất!"
    Hứa Mạt: "..."
    Thư phòng... chính là không có khả năng ngủ lại đó đâu
    Đời này cũng không có khả năng ngủ thư phòng:)
    /Lần đầu tiên thấy em, anh liền ngày đêm nhớ thương/
    /Anh yêu đôi mắt ướt sũng, cũng yêu giọng nói mềm mại động lòng người
    của em/
    /Càng yêu ngửi hương thơm trên thân thể em, hương hoa nhài như đang
    lặng lẽ hấp dẫn người khác/
    [Thái tử công ty điện ảnh VS Bình hoa nhỏ của học viện điện ảnh]
    Nhị thế tổ* vô lại đẹp trai vs tiểu đáng thương yêu kiều mềm mại

    二世祖

    *Nhị thế tổ (
    ): Thành ngữ chỉ con cháu những gia đình giàu có, chỉ
    biết ăn chơi phung phí tiền cha mẹ mà không biết lo lắng cho sự nghiệp.

    Mục lục
    Chương 1
    Chương 2
    Chương 3
    Chương 4
    Chương 5
    Chương 6
    Chương 7
    Chương 8
    Chương 9
    Chương 10
    Chương 11
    Chương 12
    Chương 13
    Chương 14
    Chương 15
    Chương 16
    Chương 17
    Chương 18
    Chương 19
    Chương 20
    Chương 21
    Chương 22
    Chương 23
    Chương 24
    Chương 25
    Chương 26
    Chương 27
    Chương 28
    Chương 29
    Chương 30
    Chương 31
    Chương 32
    Chương 33

    Chương 34
    Chương 35
    Chương 36
    Chương 37
    Chương 38
    Chương 39
    Chương 40
    Chương 41
    Chương 42
    Chương 43
    Chương 44
    Chương 45
    Chương 46
    Chương 47
    Chương 48
    Chương 49
    Chương 50
    Chương 51
    Chương 52
    Chương 53
    Chương 54
    Chương 55
    Chương 56
    Chương 57
    Chương 58
    Chương 59
    Chương 60
    Chương 61
    Chương 62
    Chương 63
    Chương 64
    Chương 65
    Chương 66
    Chương 67
    Chương 68
    Chương 69

    g
    Chương 70
    Chương 71
    Chương 72
    Chương 73
    Chương 74
    Chương 75
    Chương 76
    Chương 77
    Chương 78
    Chương 79
    Chương 80
    Chương 81
    Chương 82
    Chương 83
    Chương 84
    Chương 85
    Chương 86
    Chương 87

    Chương 1

    Cuối thu, bầu trời phía xa trong lành, lác đác vài đám mây bay trên không
    trung. Lá cây bạch quả rơi đầy trên con đường nhựa, tạo thành một con
    đường vàng rực. Xung quanh vô cùng yên tĩnh, ngọn núi sừng sững ở phía
    xa, chiếc xe khiêm tốn nhưng kiêu sang chầm chậm chạy vào một trang viên.
    Cổng sắt màu đen khắc đầy hoa văn chậm rãi khép lại, cây đại thụ kiểu
    Pháp rụng lá ở hai bên đường, kéo dài đến tận đỉnh núi, đường kính cây
    ngắn sâu, chất gỗ cứng chắc, tán cây tựa như những chiếc ô vươn lên che
    lấp cả bầu trời, lấp kín đến tận phía chân trời.
    Vòng qua vài con đường quanh co, cả tòa trang viên An Viên nằm ẩn trên
    ngọn núi dần dần lộ ra toàn cảnh, đồ sộ nguy nga, khí thế hùng vĩ, yên tĩnh
    lại thần bí.
    Thân xe vững vàng dừng lại ở cửa của trang viên, Hứa Mạt mới thu lại ánh
    mắt đang nhìn về đằng xa.
    Tài xế mở cửa xe phía sau ra, thân sĩ khom người, tay làm một tư thế lễ phép.
    Hứa Mạt nở nụ cười dịu dàng, nghiêng người, bước xuống xe.
    Bác Tần sớm đã đợi ở đó, chờ cô đứng vững, lúc này liền nhanh chân bước
    lên phía trước nghênh đón cô.
    "Hứa tiểu thư, thiếu gia đang đợi cô ở bên trong." Ông ấy đã qua năm mươi
    tuổi, tóc mai màu hoa râm, vẻ mặt lạnh nhạt, nhưng ngữ khí lại vô cùng
    cung kính.
    Đối mặt với một vị trưởng bối như vậy, cho dù Hứa Mạt đã nghe hai năm thì

    vẫn còn có chút không quen.
    Cô nhẹ nhàng gật đầu, đáp lại một tiếng "vâng".
    Bác Tần đi phía trước dẫn đường còn Hứa Mạt im lặng đi theo phía sau.
    Hai bên tường tiền sảnh treo đầy tranh cổ, là tranh sơn dầu thời trung cổ,
    màu sắc tranh xinh đẹp ấn tượng, giống như tấm thảm cô đang giẫm dưới
    chân, màu sắc phong phú đầy ấn tượng, tường đá được ốp bằng đá mica
    màu hắc diệu, vô cớ tỏa ra một luồng khí mát.
    Tầng lớp mà trang viên An Viên tiếp đãi đều là không giàu có thì cũng quyền
    thế, người thường xuyên đến đây tụ họp cũng không ngoại lệ, đều là những
    con cháu nhà giàu.
    Hứa Mạt cũng xem như quen thuộc với nơi này, cảnh tráng lệ của nơi đây
    chỉ là bề ngoài, cảnh xa xỉ thật sự đều che giấu ở phía sau vườn. Tuy rằng
    nhìn giống như là nơi chốn xa hoa trụy lạc, nhưng An Viên không hề hỗn
    tạp, ngược lại bố trí rất tao nhã, lộ ra vẻ yên tĩnh.
    Vòng qua những cánh cửa khép hờ, bác Tần đẩy ra một cánh cửa dày
    nặng, sau đó ông mỉm cười khom lưng với Hứa Mạt, liếc nhìn cô: "Mời Hứa
    tiểu thư vào."
    Hứa Mạt gật đầu, nhẹ giọng nói một câu: "Cảm ơn bác Tần."
    Bác Tần chuẩn bị khép cửa lại: "Không cần cảm ơn, đây là việc tôi nên làm."
    Trước khi đi, ông ấy như muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn nhắc nhở cô một
    chút: "Gần đây tâm trạng của thiếu gia có chút không tốt, làm phiền Hứa
    tiểu thư rồi."
    Nghe thấy hai chữ "làm phiền", Hứa Mạt hơi sửng sốt một chút rồi "vâng" một
    tiếng.
    Chờ đến khi cánh cửa được đóng lại, truyền đến âm thanh nặng nề, Hứa


    g ạ
    Mạt mới điềm tĩnh xoay người đi vào bên trong.

    ặ g

    Khác với vẻ thanh tịnh đẹp đẽ của trang viên, tầm nhìn của nơi này rộng rãi,
    xung quanh đều là những cửa sổ sát đất trong suốt, trang trí vô cùng hiện
    đại. Nơi này là sân golf theo phong cách nửa hở, sân bãi bên trong trang
    viên có thể dùng làm khu lỗ golf.
    Lại gần vị trí sân bóng, lác đác có vài người đang tụ tập cùng nhau, Hứa
    Mạt tiến đến, còn có thể nghe thấy tiếng cười đùa của nhóm người đó, mỗi
    người đều dẫn theo bạn gái cùng mình.
    Mà một thân hình thân trường ngọc lập cô đơn đứng ở một bên lại hiện ra
    vô cùng cao lớn thẳng tắp.
    Áo sơ mi màu đen được căng lên bởi khung xương gầy gò và dẻo dai, nơi cổ
    áo để mở hai cúc áo, xương quai xanh lộ ra một nửa, ngón tay như ngọc
    cầm gậy nhẹ nhàng đánh bóng, cả người lộ ra vẻ tùy tiện lại phóng khoáng.
    Đường nét sườn mặt trơn tru một đường đi lên là sống mũi thẳng với xương
    chân mày góc cạnh rõ ràng. Làn da trắng lạnh nổi bật bên dưới lớp áo sơ
    mi màu đen như một ma cà rồng đã ẩn sâu nhiều năm. Đây là một chàng
    trai trẻ nhìn từ góc chết cũng đều đặc biệt chói mắt. Trông anh khí chất bất
    phàm, vô cùng đẹp trai.
    Giống như cảm nhận được gì đó, anh nhìn về phía Hứa Mạt. Khóe môi vốn
    đang hơi mím lại chợt cong lên thành một độ cong rõ ràng, lướt qua trong
    nháy mắt.
    Anh đưa gậy đánh bóng đưa cho nhân viên sân bóng ở bên cạnh, lười biếng
    lau tay, hé mở bờ môi mỏng, "Đến rồi?"
    Thẩm Thận nhấc chân, bước vài bước tới chỗ chuyên dùng để nghỉ ngơi ở
    bên cạnh rồi ngồi xuống, đôi chân thẳng tắp tùy ý vắt chéo. Anh hơi ngửa
    đầu về phía sau, duỗi tay với Hứa Mạt, "Qua đây."
    Đám hồ bằng cẩu hữu* của anh ở bên cạnh thấy anh cuối cùng cũng nói

    g

    g
    g
    chuyện, ai nấy đều ngầm hiểu liếc nhìn nhau, sau đó mập mờ mà trêu ghẹo
    vài tiếng.
    *Hồ bằng cẩu hữu: không phải bạn thật sự, bạn xấu.
    Lương Kình Tùng cười tiến lên lại gần: "Cô cuối cùng cũng đến rồi, vị đại thiếu
    gia này vừa mới về nước liền vênh váo, bày cái mặt thối kia ra, chả thèm để
    ý đến ai cả."
    Mí mắt Thẩm Thận con chưa nâng lên, trực tiếp đạp cho anh ta một cái thật
    mạnh, Lương Kình Tùng nhe răng trợn mắt, tự giác ngậm miệng lại.
    Hứa Mạt nắm lại tay anh, dựa theo sức anh mà ngồi xuống bên cạnh, cô
    không mở miệng nói chuyện, thoạt nhìn vừa yên tĩnh lại vừa ngoan ngoãn.
    Anh vu.ốt ve tay cô một hồi, sắc mặt không còn âm u như lúc nãy: "Gần đây
    làm những gì?"
    Hai người đã khá lâu không gặp mặt rồi, Thẩm Thận bởi vì chuyện hợp tác
    ngoại giao của công ty nên gần đây xuất ngoại hai tuần. Trong thời gian
    này, anh không liên lạc với cô, Hứa Mạt cũng tự mình hiểu rõ mà không làm
    phiền anh, yên tâm ở trong trường học.
    Cho dù thông qua lời người khác biết được tâm trạng của anh không tốt,
    nhưng Hứa Mạt biết anh không có ý muốn trao đổi với cô. Lúc này anh
    muốn tránh né vấn đề này thì cô cũng liền thuận theo anh.
    Đợi giọng nói du dương của anh vang lên, cô mới trả lời anh: "Ở trong trường
    luyện tập thôi, môn biểu diễn của em hơi nhiều bài."
    Thẩm Thận không trả lời, dựa vào lưng ghế sô pha ở phía sau, cánh tay vắt
    qua bả vai cô, một tay vén mái tóc đang xõa trên gáy của cô lên, quấn
    quanh đầu ngón tay chơi đùa.
    Hứa Mạt rũ mi, anh cách cô rất gần, hơi thở mát lạnh ùn ùn ập đến, đem
    đến sự tươi mát như biển cả, thoáng chốc giam cầm cô.



    g

    g

    Anh cứ thờ ơ nhìn chằm chằm cô như vậy.
    Từ góc độ này, có thể thấy được chiếc cổ thiên nga xinh đẹp, trắng nõn trơn
    bóng như ngọc của cô, khuôn mặt của Hứa Mạt vô cùng xinh đẹp, sống mũi
    thẳng, thanh tú, hàng lông mi đen tuyền đang khép lại, giống như bởi vì anh
    đang đánh giá mà hơi run rẩy. 
    Thẩm Thận ngồi thẳng người lại, nắm lấy cằm cô rồi nhẹ nhàng cắn một
    ngụm dưới cằm, không đau không ngứa.
    "Hôm nay chúng ta ở đây."
    Hứa Mạt ngẩng đầu lên nghi hoặc liếc nhìn anh.
    Thẩm Thận lười biếng nâng mắt, "Sao vậy?"
    "Không trở về chỗ của anh sao?" Hứa Mạt nghi hoặc và khó hiểu là cũng có
    nguyên nhân. Thẩm Thận không thích qua đêm ở bên ngoài, ngoại trừ dịp
    cần thiết, lúc hai người ở bên nhau đa số đều là ở nhà anh.
    Anh cười lên, ghé lại gần vành tai cô, khuôn mặt nhiếp nhân tâm phách* làm
    cho nhất cử nhất động của anh đều chứa ý vị khác biệt.

    摄人心魄

    *Nhiếp nhân tâm phách(
    ): vẻ đẹp động lòng người, làm cho người
    khác bị mê hoặc, mất đi chính mình, giống như bị quỷ câu đi hồn phách.
    "Gấp rồi? Không muốn ở đây?"
    Hứa Mạt sững sờ, nhẹ nhàng cắn môi, không muốn đi sâu vào chủ đề này.
    Thẩm Thận rời đi, giọng nói có chút trầm thấp, "Nơi này cách trường em khá
    gần, sáng sớm ngày mai đưa em trở về."
    Hứa Mạt đáp lại một tiếng, nhưng vẫn nhớ kỹ lời của bác Tần, cô kỳ thật
    không biết làm sao dỗ cho anh vui. Rất nhiều chuyện của Thẩm Thận, anh

    g
    không nói ra thì cô cũng không biết được.





    Nghĩ đến điều này, cô thăm dò mà nói, "Được rồi, chờ chút nữa để em gọi
    điện cho bạn cùng phòng."
    Thẩm Thận có chút nghi ngờ hành động này của cô, tính cách của Hứa Mạt
    khiến cho cô rất nhiều lúc cũng không thích chủ động.
    Anh tùy ý hỏi thử, "Như thế nào, nhớ anh rồi?"
    Hứa Mạt nhanh chóng đáp lại một tiếng, lí nhí giống như tiếng muỗi kêu
    nhưng Thẩm Thận vẫn nghe thấy được.
    Âm thanh rất nhẹ nhưng cũng rất mềm mại êm dịu, anh vốn dĩ không có
    cảm giác gì quá lớn nhưng lúc này trong lòng lại nổi lên ý tứ không rõ, ngứa
    ngáy đến quấy nhiễu người.
    Anh liếc nhìn mấy tên đàn ông đang ở bên cạnh cố ý xem kịch vui, Thẩm
    Thận kéo cô đứng dậy, "Anh dạy em đánh golf."
    Lương Kình Tùng đang ôm một cô em ở bên cạnh ăn dưa* liền khụ một tiếng,
    suýt nữa sặc chết bản thân.
    *Ăn dưa(

    吃瓜): nhiều chuyện

    Mặt trời mọc đằng tây à.
    Từ "dạy" này thật sự không giống như lời Thẩm Thận sẽ nói ra.
    Tấm kính của cửa sổ sát mặt đất vừa sạch sẽ lại trong suốt, phản xạ ánh
    nắng ấm áp của ngày thu.
    Cái bóng dừng trên khuôn mặt của Thẩm Thận, le lói mờ ảo, phác họa ra
    đường cong kiêu ngạo đẹp mắt của anh.
    Hứa Mạt đi ra cùng anh, đến nơi hành lang giao tiếp giữa bãi cỏ và phòng


    bên trong.

    g

    gg

    g

    g

    Nhân viên sân bóng nhanh nhẹn đến đón, Thẩm Thận thấy vậy, không
    nhanh không chậm nâng mắt lên, "Ở đây không cần cậu nữa."
    Người đó ngây ra, nhưng sau đó cũng thức thời rời đi.
    Trong lúc không có việc gì, Hứa Mạt yên lặng đứng thẳng ở bên cạnh. Thực
    ra lúc bình thường, khi Thẩm Thận và cô ở bên nhau, anh sẽ thu lại rất nhiều
    lệ khí, cô giống như luôn có khả năng làm cho trái tim nóng nảy, bất an,
    bướng bỉnh của anh trầm ổn lại trong nháy mắt. 
    Anh nhướn mày, hai tay chống lên kệ bóng rồi nói với cô, "Qua đây."

    Chương 2

    Hứa Mạt đi qua, còn chưa đến gần đã bị Thẩm Thận kéo qua.
    Anh nắm chặt lấy cánh tay cô, dễ dàng vây cô vào trong ngực.
    Hứa Mạt đưa lưng về phía anh, cô bị nhốt dưới xiềng xích của anh, giữa
    chóp mũi tràn ngập mùi hương vị muối biển nhàn nhạt ở trên người anh.
    Hai tay Thẩm Thận chồng lên tay cô rồi nắm lấy, sau đó thân thể ấm áp của
    anh lại gần cô.
    Hứa Mạt rũ mắt nghe anh giải thích ở bên tai.
    "Chính là như vậy, hiểu chưa?" Đôi mắt của Thẩm Thận nhìn thẳng vào phía
    trước, giọng nói thản nhiên, âm cuối mang theo ý tứ không nghiêm túc.
    Cô cái hiểu cái không gật đầu, giây tiếp theo, tay cô được anh chỉ dẫn đánh
    một trái ra ngoài, lưu loát vào lỗ.
    Thẩm Thận giống như vui vẻ sau đó buông cô ra, anh trực tiếp dựa vào xe
    nhặt golf bên cạnh, hai tay ôm cánh tay, rũ mắt nhìn qua.
    "Em tự mình thử xem?"
    Hứa Mạt có chút ngây người, nào có ai dạy đánh xong một quả bóng liền
    để người khác tự mình đánh chứ, trong lòng cô nghĩ vậy nhưng mặt lại
    không có biểu hiện gì.
    Cô ra vẻ điềm tĩnh, dù sao xung quanh lại không có người khác, vậy dứt
    khoát liều một phen, bắt chước theo anh vậy.

    Bóng tung lên thành một độ cong nhẹ nhàng ở trong không trung, sau đó
    thẳng tắp rơi xuống đất, rơi xuống nơi cách chỗ của cô không xa.
    Hứa Mạt xoay đầu liếc nhìn anh, phát hiện mặt Thẩm Thận không có cảm
    xúc gì, anh chỉ ngoắc ngón tay với cô, Hứa Mạt thấy vậy liền đi đến cạnh
    anh.
    Thẩm Thận cúi đầu nhìn mái tóc đen mềm suôn mượt rơi trên gáy cô, vành
    tai trắng nõn ẩn ở bên trong có chút ửng đỏ.
    Anh cười lên, "Dễ mắc cỡ như vậy sao?"
    Hứa Mạt thấy anh cười đến tùy ý, trong lòng cô kỳ thật có chút không hiểu,
    lúc này anh không còn có dáng vẻ tâm tình không tốt theo như lời bác Tần
    nói nữa.
    Chưa suy nghĩ xong, Thẩm Thận khom lưng cúi người, tầm mắt ngang bằng
    với cô, sau đó cô nghe thấy Thẩm Thận nói, "Cho nên vẫn là không rời xa
    anh được."
    Khách mà trang viên An Viên tiếp đãi không nhiều, đám người bọn họ tùy ý
    chọn một phòng bao vui đùa.
    Nói là phòng bao thật ra là bao hết cả một tầng. Tính riêng tư nơi này vô
    cùng tốt, có chức năng phục vụ nguyên gói riêng biệt, nhân viên phục vụ ở
    ngay bên ngoài trông coi.
    Thẩm Thận nhiều bạn bè, trên căn bản đều là những tên nhà giàu quen biết
    khá lâu, bình thường ăn chơi buông thả cũng khá điên cuồng, chỉ có điều
    Hứa Mạt vừa đến, bọn họ ngược lại yên phận hơn.
    Thẩm Thận chiếm vị trí chủ trì, anh cũng uống một chút rượu nhưng không
    uống nhiều.
    Lương Kình Tùng véo một phát vào bờ mô.ng vểnh của cô em trong ngực,

    g
    g

    g
    g gự
    ngậm điếu thuốc mỉm cười nhả khói về phía Hứa Mạt, "Vẫn là cô hữu ích, cô
    không biết đâu, lúc vừa từ sân bay đón cậu ta, nguyên khuôn mặt cậu ta
    đều đen ngòm."
    Hứa Mạt ngồi ở bên cạnh Thẩm Thận, ngửi thấy khói thuốc liền nhíu mày, ho
    nhẹ vài cái.
    Hứa Mạt không có cảm giác gì với lời này, ở bên nhau lâu như vậy, có nhiều
    lúc Thẩm Thận theo như cô thấy là người hỉ nộ vô thường, lần này tâm tình
    trở nên tốt lên có phải bởi vì cô hay không, thật sự khó mà nói.
    Thẩm Thận trực tiếp ném bài còn dư lại trong tay vào người của Lương Kình
    Tùng, giọng nói rất lạnh lùng, "Dập tắt thuốc đi."
    Anh dứt khoát đứng dậy, tự ý ngồi lên ghế sô pha ở bên cạnh.
    Lương Kình Tùng gào lên, "Cậu con mẹ nó không chơi nữa hả?"
    Điếu thuốc trên tay anh ta vẫn còn cháy, lúc này thấy sắc mặt của Thẩm
    Thận cuối cùng vẫn dập tắt điếu thuốc.
    Thẩm Thận vắt chéo chân, nửa ánh mắt cũng không liếc nhìn anh ta.
    Lương Kình Tùng ngượng ngùng, "Tiền của cậu cũng không cần nữa?"
    Thẩm Thận nhướng mày, "Thưởng cho cậu đó."
    Lương Kình Tùng lúc này hoàn toàn tức giận, "Cút mẹ mày đi."
    Hứa Mạt vẫn luôn yên lặng ngồi ở một bên, giống như dáng vẻ mọi khi.
    Thẩm Thận chờ một hồi, thấy cô vẫn ở đó chăm chú nhìn điện thoại, trực tiếp
    nghiêng người qua, "Đang xem gì thế."
    Hứa Mạt bị bóng đen phía trước ập đến dọa sợ, cô nhỏ giọng kêu lên một
    tiếng, sau khi thấy rõ người đến là ai mới lắc lắc màn hình điện thoại với anh.

    g

    g





    "Kỳ thi giữa kỳ sắp đến, em sợ học thuộc không hết, nên muốn xem nhiều
    một chút." Nói xong, cô thử nhìn sắc mặt anh, tiếp tục giải thích, "Sách...quá
    dày, em không muốn cầm đến, liền chụp ảnh."
    Thẩm Thận tùy ý liếc nhìn nội dung trong điện thoại cô, anh lại quên mất
    bạn gái nhỏ của anh là một học sinh hiếu học.
    Những thứ ác liệt phóng túng trong lòng đều được moi lên, nghĩ như vậy,
    Thẩm Thận lại gần bên tai cô, "Vậy bây giờ dành thời gian cho sách của em,
    chờ lát nữa lại dành thời gian bên cạnh anh."
    Ánh đèn trong phòng bao sáng sủa, khuôn mặt của Hứa Mạt có chút nóng
    lên, dịch ra ngoài với biên độ nhỏ, sau đó tự cho là không ai biết được liền
    quay mặt đi.
    Thẩm Thận lúc này nằm ngửa trên sô pha, cười tùy ý.
    Hứa Mạt ở trong này một lúc, sau đó đứng dậy đi vệ sinh, đẩy mở cánh cửa
    phòng bao ra liền có nhân viên phục vụ đi trước dẫn đường cho cô.
    Lúc đi ra đến bồn rửa tay, gặp phải một cô gái lớn lên rất xinh đẹp, ngực
    cao mông nở, thân hình vô cùng tốt.
    Cô gái đó vốn đang soi gương để son môi, nhìn thấy cô thì ngừng lại mà
    nhiệt tình chào hỏi.
    Hứa Mạt thoáng nhìn qua biết đây là niềm vui mới của Lương Kình Tùng, cô
    cũng đáp lại.
    Chờ đến lúc cô rửa tay xong, cô gái này vẫn còn nhìn cô chằm chằm, Hứa
    Mạt bị ánh mắt thẳng thừng của cô ấy dọa sợ, cô ngẩng đầu lên, nghi hoặc
    nhìn sang.
    Cô ấy cười lại không có bất kỳ địch ý gì, đơn thuần khen cô, "Cô lớn lên thật
    xinh đẹp."


    Hứa Mạt có khuôn mặt vô cùng thanh thuần, làn da trắng đến trong suốt,
    an tĩnh điềm đạm, cả người giống như được bao trùm trong một tầng tiên
    khí, vẻ ngoài như vậy không có bất kỳ lực công kích nào, chỉ có thể công
    nhận xinh đẹp, do đó dễ dàng có thể lấy được hảo cảm của người khác. 
    Cô bất ngờ không phòng bị mà được khen ngợi, Hứa Mạt thản nhiên cười,
    "Cảm ơn."
    Cô gái đi rồi, Hứa Mạt vẫn đứng ở trước gương trước bồn rửa tay, nhìn bản
    thân hiện lên bên trong gương, sau đó cô nâng tay lên, xo.a nắn khuôn mặt
    của bản thân.
    Đám người như cũ chơi đến khuya, Hứa Mạt có đồng hồ sinh học, bình
    thường còn có thói quen tốt là ngủ sớm dậy sớm, lúc này đang học thuộc
    bài, liền cảm thấy có chút buồn ngủ.
    Thẩm Thận nâng cánh tay nhìn đồng hồ, cầm lên áo khoác nằm ở một bên,
    đá một Lương Kình Tùng đang cùng cô em chơi trò tình ái một cái, "Chúng tôi
    lên trước đây."
    Lương Kình Tùng hơi say, "Sớm như vậy?"
    Thẩm Thận không trả lời vấn đề này của anh ta, chỉ nói, "Lát nữa tính tiền
    vào sổ của tôi, mọi người tiếp tục chơi đi."
    Lương Kình Tùng có lẽ có chút say rồi, đáp một tiếng mang tính tượng trưng,
    tiếp tục mơ mơ màng màng.
    Hứa Mạt đi theo phía sau Thẩm Thận, thấy anh không không nhanh không
    chậm đi lên trên.
    Lầu trên là phòng dùng cho ngủ lại, đa số mọi người sau khi ăn chơi suốt
    đêm thông thường đều sẽ qua đêm ở đây.
    Trước khi đi đến cửa, Thẩm Thận nhìn nhân viên phục vụ đang dẫn đường,

    "Các cậu có thể đi rồi."







    g

    g

    Nhân viên phục vụ hơi khom lưng, nhanh chóng lui xuống.
    Hành lang của cả một tầng lầu to như vậy, lúc này vừa vặn chỉ dư lại hai
    người bọn họ.
    Hứa Mạt thấy Thẩm Thận không có động tác tiếp theo, "Làm sao vậy?"
    Nghe thấy Hứa Mạt hỏi, anh trực tiếp dùng thẻ phòng nâng cằm cô lên, "Em
    đến mở cửa."
    Tay Hứa Mạt vịn lên người anh, thuận thế cầm lấy thẻ phòng, lại bị anh nhẹ
    nhàng khống chế.
    Ánh mắt Thẩm Thận nghiền ngẫm, "Dùng tay của em thử xem."
    Hứa Mạt lúc này mới nghĩ ra, căn phòng này là căn phòng anh đặt riêng
    hàng năm ở đây, bình thường không ở mà thôi, bởi vì hiện rõ thân phận tôn
    quý, chủ nhân của trang viên này còn tạo vân tay riêng biệt cho anh, mỗi
    tấc đất tấc vàng của căn phòng này tương đương với sự đặc biệt của Thẩm
    Thận. 
    Chỉ có điều, cái này với tay cô có quan hệ gì?
    Cô nhìn Thẩm Thận, người phía sau cằm hơi dương lên, là bộ dạng trước sau
    như một lười biếng không thích nói chuyện.
    Hứa Mạt thử dùng ngón tay đặt lên trên, giây tiếp theo, trên cửa truyền tới
    một tiếng "ting" máy móc, cánh cửa gỗ nâu dày liền chầm chậm mở ra.
    Thẩm Thận đẩy cô vào bên trong, bản thân cũng theo vào, hỏi cô, "Thích
    không?"
    Hứa Mạt nhìn anh một lúc lâu, sau đó nhẹ nhàng nói, "Dạ."

    "Sau này có thể dẫn bạn em đến đây chơi, ghi lên sổ của anh." Thẩm Thận
    nói xong, liền vứt áo khoác sang một bên, tự ý đi vào phòng tắm.
    Hứa Mạt rất lâu trước kia đã đến nơi này với anh, trong đầu cô có chút ký
    ức, lúc này cô cầm áo khoác của anh bỏ lên trên ghế sô pha, sau đó đi vào
    một phòng tắm khác trong phòng ngủ.
    Chờ sau khi cô tắm xong đi ra, Thẩm Thận đã mặc xong áo choàng tắm ngồi
    ở bên giường rồi, anh đang nghiêng mặt nói chuyện điện thoại với người
    khác, chưa nói tới hai câu thì không có nhẫn nại cúp máy rồi, điện thoại
    cũng bị anh hung hăng ném xuống thảm lót sàn ở đằng xa. 
    Nghe thấy động tĩnh đi ra của cô, anh mới nhận ra, nâng mắt nhìn sang.
    Mái tóc đen của Thẩm Thận hơi ẩm ướt, cặp chân dài bước sang.
    Hứa Mạt tự động đi lên cầm lấy khăn lông lau tóc cho anh, động tác dịu
    dàng.
    Thẩm Thận phối hợp hơi cúi đầu, tay đặt ở sau gáy cô vu,ốt ve.
    Động tác vô cùng thân mật, Hứa Mạt có chút chống đỡ không nổi.
    Thẩm Thận chạm đến nhuyễn ngọc ôn hương ở trong tay, bàn tay lớn duỗi
    ra ôm chặt lấy cô, anh dán càng sát vào người cô, từ phía trên nhìn xuống
    cô.
    "Hôm nay sao ít nói vậy?" Thẩm Thận mở miệng.
    Hứa Mạt lắc đầu, "Có thể là có chút chứng lo âu trước khi thi."
    Độ khó trong kỳ thi giữa kỳ của học viện điện ảnh rất lớn, do thầy cô
    chuyên nghiệp kiểm định, điểm số thấp không có lợi cho sự phát triển sau
    này của cô.
    Cô tiếp tục kiễng gót chân, ra sức lau khô tóc cho anh, trong lúc lau tóc,


    gg
    g
    hương thơm hoa nhài trên người cô càng thêm nồng đậm.
    Kỳ thật thân hình của Hứa Mạt vô cùng tốt, nơi nên có đều có, nơi không
    nên có cũng vô cùng tinh tế, cố tình khuôn mặt lại dịu dàng động lòng người,
    chỉ cần yên lặng đứng đó, cũng giống như đóa hoa giải ngữ đang yên lặng
    nở rộ, đặc biệt đến giải trừ loại khát vọng không biết tên dâng lên trong
    lòng anh.
    Thẩm Thận đẩy cô lên giường, hai tay chống bên gáy cô, ngữ khí lười biếng,
    "Vậy để anh trai đến chữa trị cho em."

    Chương 3

    Hứa Mạt nâng mắt ngẩng lên nhìn anh.
    Thẩm Thận sinh ra rất tốt, đôi mắt hoa đào sâu thẳm như sóng nước lay
    động, đuôi mắt hơi xếch lên, gợi lên một độ cong trời sinh phong lưu phóng
    túng.
    Mỗi khi đôi mắt ấy híp lại lại mang theo một chút ý lạnh, giống như anh
    chính là một thượng vị giả trời sinh, đoạt lấy tất cả, khiến người khác thần
    phục.
    Điểm này trên nhiều chuyện với trên nhiều phương diện, Hứa Mạt đều từng
    lĩnh giáo qua rồi, chuyện trên giường cũng không ngoại lệ.
    Ánh sáng của đèn chùm pha lê treo ở giữa trần của căn phòng chiếu khắp
    nơi, ánh sáng bị Thẩm Thận che khuất liền tràn đến từ bên rìa tóc của anh.
    Cô bị ánh sáng lóa mắt này chiếu đến híp lại đôi mắt, còn chưa chờ cô trả
    lời, nụ hôn của Thẩm Thận liền rơi xuống.
    Có lẽ là nửa tháng không gặp, đêm nay động tác của anh mang theo một
    chút vội vàng. Anh vốn có tính tình của một vị thiếu gia, tùy theo ý của bản
    thân náo loạn đến hơn nửa đêm mới nghỉ ngơi.
    Hứa Mạt đắm chìm trong sự bá đạo chiếm giữ của anh, trong lúc mê man,
    cảm giác cuối cùng là có dòng nước ấm chảy qua, ân cần lại ấm áp khiến
    cho cả người cô thoải mái không thôi.
    Ngày hôm sau, Hứa Mạt tự mình trằn trọc tỉnh lại.

    Cô đã rất lâu không ngủ say như vậy, một tuần này, vì bận bịu ôn tập thi
    giữa kỳ, phần lớn gần sáng mới ngủ. Vốn bản thân cô không có năng khiếu
    gì, thành tích môn chuyên ngành liền trở thành mục tiêu nỗ lực phấn đấu
    của cô.
    Ở nơi này của Thẩm Thận, sau khi bị dày vò xong, cô cũng mệt mỏi vô cùng,
    thể xác và tinh thần vừa thả lỏng liền ngủ đặc biệt sâu.
    Cô chống nửa người dậy, giơ tay xoa mắt, cả người vẫn còn chưa tỉnh hẳn,
    giọng nói mềm mại, "Mấy giờ rồi?"
    Thẩm Thận đã sửa sang không sai biệt lắm, đang đứng ở trước giường thắt
    cà vạt, anh đổi một bộ đồ chỉnh tề hoàn toàn mới, bề mặt chất liệu đen
    thuần, thẳng tắp lại rộng rãi.
    Lúc này thấy cô đang ngây người ngồi trên giường, anh cười như không
    cười, "Tỉnh rồi?"
    Nhiệt độ ở trong phòng ổn định, quanh năm ấm áp như mùa xuân. Nhưng
    bây giờ ở bên này, cánh tay trắng như ngó sen của Hứa Mạt đang lộ ra ở
    bên hông, vẫn là có chút lạnh.
    Cô mơ mơ màng màng gật đầu, "Sáng nay em phải luyện bài tập buổi sáng."
    Môn học buổi sáng ở đại học của Hứa Mạt phải luyện kỹ năng cơ bản, áp
    dụng quy định điểm danh, mỗi tháng có số lần đến lớp quy định, đến trễ sẽ
    trừ điểm đức dục*.
    *Điểm đức dục(
    chính trị.

    德育分): điểm giáo dục phẩm chất đạo đức và tư tưởng

    Thẩm Thận hơi nghiêng đầu, cánh tay phải thon dài như ngọc đang không
    nhanh không chậm đè lên cổ tay trái, cài lại nút áo.
    Liếc nhìn cô một cái, anh không mặn không nhạt nói, "Em còn có thời gian
    bốn mươi phút."

    Hứa Mạt nghe xong tim run lên một cái, nhanh chóng bò dậy, lúc này cô lại
    phát hiện bản thân gần như không mặc quần áo, trong lúc hoảng loạn lại
    chui vào trong chăn.
    Thẩm Thận đi qua, cầm lấy cái gối ở cuối giường đập lên đầu cô, "Gấp cái
    gì."
    "Mặc cái này vào." Thẩm Thận đưa cho cô một bộ váy liền thân mới.
    Đây là bộ váy lúc ở nước ngoài anh để trợ lý chọn giùm, chiếc váy tươi mát
    thanh nhã, bên trên in bông hoa đơn giản. 
    Nhận lấy váy, Hứa Mạt có chút buồn bực, nhỏ giọng nói, "Đến trễ bị trừ điểm
    lại không phải điểm của anh..."
    Thẩm Thận có lẽ là không nghe rõ ràng, chỉ ánh mắt đảo trên dưới một
    phen, "Anh cũng không phải chưa từng nhìn qua."
    Hứa Mạt lúc này giận rồi, duỗi tay đoạt lại cái gối mà anh đang nghịch
    trong tay, che lấy bản thân, rồi đi vào trong nhà tắm.
    Thẩm Thận cúi đầu nhìn bàn tay trống không của mình, có chút không thể
    tin được.
    Ồ, tính khí càng ngày càng lớn nha.
    Gần đây đầu óc cô có chút không thể khống chế, Hứa Mạt nhớ lại biểu hiện
    của bản thân, bây giờ chỉ muốn đập đầu xuống đất.
    Nhưng chạm đến những vết tích bên hông ngực và trên cánh tay của mình
    mà Thẩm Thận để lại, cô lại cảm thấy bản thân vừa rồi không sai.
    Quần áo luyện tập là quần áo bó sát người, không biết có thể che được

    ệ ậ
    g
    g

    những vết tích này hay không. Cô hầu như trút giận mà đánh răng, cuối
    cùng cũng hả giận.
    Vừa ra khỏi phòng tắm, liền nhìn thấy bác Tần ở trong phòng khách, dáng
    vẻ chắc là đã đợi ở đó khá lâu.
    Bác Tần đi về phía cô, "Hứa tiểu thư."
    Hứa Mạt gật đầu, nói một câu chào buổi sáng, lại lặng lẽ đi lướt điện thoại
    của mình, quả thật không có bao nhiêu thời gian rồi.
    Trang viên An Viên nằm ở ngoại ô phía nam thành phố Z, so với trường của
    cô vẫn là có chút xa, đi mất hơn nửa tiếng đồng hồ, cũng không biết đến kịp
    hay không.
    Thẩm Thận dù bận rộn nhưng vẫn ung dung đã ngồi trước bàn ăn dùng
    bữa sáng, bên cạnh có người hầu đang dùng tiếng anh giọng Anh chính gốc
    đọc tin tức buổi sáng cho anh.
    "Ngại thời gian còn không đủ đúng không." Thẩm Thận dựa vào lưng ghế
    phía sau, một tay tùy ý khoát ở đằng sau, rũ xuống ở đó, thấy cô giống như
    cây cột đang đứng lặng ở đó, không nhịn được lên tiếng.
    Hứa Mạt vội vàng đi qua, sau đó yên tĩnh ăn bữa sáng, cả quá trình đều
    không có ngẩng đầu nhìn anh, tự nhiên cũng không có giao lưu gì.
    Người hầu đọc tin tức bị anh đuổi đi rồi, trong bầu không khí yên tĩnh lại an
    nhàn này, ngẫu nhiên có âm thanh dao nĩa, chén đũa chạm vào nhau.
    Thẩm Thận nâng tay gõ mặt bàn, phát ra âm thanh nặng nề, Hứa Mạt theo
    bản năng ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy anh đẩy bát cháo qua, "Ăn xong cái
    này, anh đưa em về trường."
    Liếc mắt nhìn, cô lo lắng mà đổi chủ đề, "Sắp không kịp rồi..."
    Năm ngoái có một khoảng thời gian thân thể của cô có chút yết ớt, Thẩm

    g

    g
    g
    Thận sắp xếp một vị bác sĩ trung y lớn tuổi cho cô, bác sĩ đơn giản xem bệnh
    cho cô xong, dặn dò cô một số việc cần chú ý, sau đó dùng thuốc đông y
    điều dưỡng một thời gian. 
    Còn có dược thiện, tên thì hay thật ra chả có gì tốt cả. Dùng gói thuốc hầm
    canh, thêm vào kỷ tử, táo đỏ, hương vị trộn lẫn vào nhau cũng không ngon
    như vậy.
    Tóm lại là sự phối hợp này làm cho người khác khó mà chấp nhận. Hứa Mạt
    mới đầu không dám đối nghịch với anh, sau này thấy anh luôn không nhớ
    tới, cũng theo đó giả vờ không nhớ rõ, từ trong lòng mà nói, cô thật không
    dám khen tặng dược thiện này.
    Thẩm Thận đang đợi cô, dáng vẻ không cho phép cô từ chối. Ngón trỏ còn
    khoát lên trên bàn, gõ theo nhịp.
    Cô cầu cứu nhìn về phía bác Tần, nhìn thấy đối phương vẻ mặt bất động
    như núi, mới bất tri bất giác, thứ này luôn là bác Tần phụ trách, thảo nào
    sáng hôm nay cô có thể nhìn thấy anh ở đây.
    Nhận thua vậy, Hứa Mạt cắn răng, bóp lấy mũi xốc lại tinh thần uống hết.
    Thẩm Thận đứng dậy, cầm lấy áo khoác trên ghế, "Đi thôi, anh đưa em đi."
    Sau một lúc lâu không thấy trả lời, anh quay đầu lại, nhìn thấy Hứa Mạt
    đang có dáng vẻ ỉu xìu.
    Cô hiếm khi có dáng vẻ nản lòng thoái chí như vậy, Thẩm Thận nhìn lại cảm
    thấy tâm tình đặc biệt tốt.
    Anh miệng huýt sáo sau đó giương cằm về phía cô, "Theo kịp."
    Thẩm Thận thân cao chân dài, bước chân bước lại lớn, Hứa Mạt tăng tốc tần
    suất bước chân mình, mới có thể miễn cưỡng theo kịp anh.

    g



    Đi tới bên ngoài trang viên, đã có xe đang chờ sẵn rồi.
    Thẩm Thận dừng lại, mặt mày dưới sự làm nền của rừng núi đằng xa lộ ra sự
    tùy tiện, anh nhận lấy cuộc gọi, một tay mở ra cửa ghế lái, không biết nghe
    thấy gì, động tác liền ngừng lại.
    "Chờ một chút." Thẩm Thận ngăn lại động tác muốn lên xe của Hứa Mạt.
    Hứa Mạt ngây người ngay tại chỗ, "Làm sao vậy."
    Cô mặc chiếc váy liền thân tay dài, trắng tinh không tì vết, khuôn mặt non
    mềm giống như có thể vắt ra nước, tươi mát diễm lệ.
    Thẩm Thận hạ cửa xe xuống, dặn dò cô, "Trong công ty đột nhiên có chút
    việc, anh để bác Tần đưa em đi."
    Hứa Mạt nghe lời gật đầu, khuôn mặt cúi xuống.
    "Kế tiếp chắc là cũng khá bận, cuối tuần sau em đi đến chỗ anh, quà mang
    tặng em đến lúc đó lại đưa em." Thẩm Thận đóng cửa xe, lưu loát khởi động
    động cơ.
    Hứa Mạt thở nhẹ ra một hơi, "Biết rồi ạ."
    Bắc Tần tiến lên phía trước, lại nói chuyện với Thẩm Thận một hồi, lúc này
    anh mới lái xe rời đi. Tính năng chạy tốc độ cao vô cùng tốt, rất nhanh Thẩm
    Thận liền theo bóng xe, đồng thời biến mắt ở ven đường núi quanh co.
    Chờ một hồi, bác Tần đi đến chỗ Hứa Mạt, lấy một chiếc áo khoác mỏng từ
    tay người hầu đưa cho cô, trong giọng nói cũng xen lẫn một chút quan tâm,
    "Thiếu gia nói trời lạnh, để cô mặc thêm một chiếc áo."
    Hứa Mạt sờ sờ, sau đó mặc lên, cả người đờ đẫn, không biết đan...
     
    Gửi ý kiến

    Một thư viện tốt là trái tim của nhà trường – nơi nuôi dưỡng trí tuệ và tâm hồn học sinh


    Nhúng mã HTML

    GTS- 10 Cô gái ngã ba Đồng Lộc

    Nhúng mã HTML