CHÁU YÊU CHÚ BỘ ĐỘI


TÀI NGUYÊN THÔNG TIN THƯ VỆN

Ảnh ngẫu nhiên

TIET_DAY_THAY_HOANG.jpg ANH_HUONG_UNG_TUAN_LE.jpg

GIỚI THIỆU SÁCH HAY NÊN ĐỌC

Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • BẢN TIN THƯ VIỆN

    < Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

    DANH NGÔN VỀ SÁCH

    Một cuốn sách hay trên giá sách là một người bạn, dù quay lưng lại nhưng vẫn là bạn tốt”. Vậy tại sao chúng ta lại quay lưng với người bạn tốt?Một cuốn sách hay cho ta một điều tốt, một người bạn tốt cho ta một điều hay.

    CHÀO XUÂN MỚI

    Hai Nguoi Den Tu Phuong Xa Duong Thuy.pdf

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Phạm Thị Hoài An
    Ngày gửi: 15h:50' 05-07-2025
    Dung lượng: 540.2 KB
    Số lượt tải: 0
    Số lượt thích: 0 người
    Mục lục
    Hai Người Đến Từ Phương Xa
    Người Anh Việt Kiều
    Những Con Cọp Trong Gia Đình
    Con Gái Sài Gòn
    Gừng Già
    Hè Của Cô Bé Mất Gốc
    Chị Họ Từ Việt Nam
    Hội Những Người Già Xa Xứ
    Mưa Phùn
    Con Gái Việt Nam
    Gái Hôm Rằm
    Hương Đầu Mùa
    Yêu Và Quý
    “Ông Nhỏ”

    HAI NGƯỜI ĐẾN TỪ PHƯƠNG XA
    Dương Thụy
    www.dtv-ebook.com

    Hai Người Đến Từ Phương Xa
    Tố Nga hồi hộp đeo ba lô bước lên xe bus. Hôm nay là ngày đầu tiên nó đến trường mới. Hai chữ
    “trường mới” với ai thì vui chứ nó nghe rầu thúi bao tử. Nó đâu muốn sang nước Pháp lạ lẫm này, nhưng
    cả nhà phải đi theo sự thuyên chuyển công tác của ba. Chị Hồng Thu giỏi tiếng Pháp, qua đây vào đại học
    luôn. Còn nó, dân tiếng Anh, giờ bắt học lớp mười chung với tụi Tây, nó thấy rét quá!
    Tố Nga len lén tìm đường đến văn phòng giáo vụ. Nó không dám một mình vào lớp. Cô thư ký đã hứa
    với ba sẽ giới thiệu nó với bạn mới cho bớt bỡ ngỡ. Cô đón nó, cười tươi và nhìn vào sổ:
    - Chào Tông Ga!
    Lúc đầu nó không hiểu cô đang chào ai nhưng nhìn xung quanh chỉ thấy có mình nó. Thì ra cô thư ký
    phát âm tên nó theo kiểu Pháp. Nó định sửa cô cách đọc lại cho chuẩn nhưng ngay lúc đó, một thằng con
    trai rụt rè bước vào, tay cầm tờ giấy hẹn giống y nó. Cô thư ký lại vui vẻ:
    - Chào Ricky!
    Thằng con trai tóc hơi quăn, da hơi sậm hơn và có vẻ lùn hơn tụi con trai bằng tuổi người Pháp. Đúng y
    như Tố Nga đoán, cô thư ký giới thiệu hai đứa với nhau:
    - Đây là Tông Ga, từ Việt Nam sang. Còn đây là Ricky, người Tây Ban Nha.
    Nó mỉm cười nhìn người bạn cùng cảnh ngộ vẻ thân thiện. Ricky nháy mắt khá lém chào lại. Nó nghĩ
    mình may mắn, dù sao nó cũng không phải là học sinh nước ngoài duy nhất ở trường này. Bất ngờ hơn, cô
    thư ký lại dẫn hai đứa cùng vào một lớp và đề nghị cô giáo chủ nhiệm cho hai học sinh ngoại quốc ngồi
    chung bàn đầu để tất cả các thầy cô dễ lưu tâm đến hơn. Ngày đầu tiên đi học ở đây thế là cũng không đến
    nỗi nào, nhất là được ngồi gần thằng bạn Tây Ban Nha quá sức “bảnh toỏng”!
    Nhưng sự đời vốn không yên ổn như người ta hằng mong. Vừa sang ngày hôm sau là Tố Nga thấy bắt
    đầu có vấn đề. Nó tự biết mình không được bạn bè trong lớp quan tâm như Ricky. Hắn dù sao cũng là
    người Châu Âu, ở sát nách nước Pháp nên dễ hòa đồng với tụi học sinh hơn. Hắn nói cười, đùa nghịch,
    “hun” chụt chụt vào má tụi con gái tỉnh bơ. Nó thì không, chính nó làm cho Ricky “xộ” khi phản ứng né
    tránh cái hôn chào xã giao của hắn. Nó kiêu kỳ: “Tôi không quen, người Việt Nam không hôn nhau như
    thế này chỉ để chào”. Ricky báo động ngay cho mọi người về phong tục của Tông Ga vì sợ có kẻ khác lại
    phải quê xệ như hắn. Thấy nó “chảnh” quá, mấy thằng con trai khác trong lớp cũng ngại va chạm mà bọn
    con gái cũng không thèm chơi. Mấy ngày sau, Tố Nga hối hận, nó thấy việc kề má “chụt chụt” là chuyện
    hết sức bình thường, nhưng lỡ từ chối rồi nên không ai hôn nó hết. Bây giờ chả lẽ một người gốc Huế hoàng tộc như nó phải chủ động đưa mặt ra! Tự nó làm mình xa rời tập thể chỉ vì ngu dại không cho Ricky
    hôn. Nó hứa phục hận tên Tây Ban Nha lùn này và cả tụi Pháp trong lớp bằng thành tích học tập.
    Tố Nga không quá chủ quan khi tin vào sức học của mình. Tuy tiếng Pháp nó chưa giỏi nhưng vốn dân
    trường chuyên, mấy môn khoa học tự nhiên nó trội hơn hẳn. Trong lớp nhìn nó “sợ sợ”, thầy cô nhìn nó
    “ớn ớn”, nó thấy “đã đã”. Đã nhất là lúc Ricky cười hề hề cầu tài với nó xin cho “cọp dê” [1] bài kiểm tra.
    Được thôi! Nó ban phát tí tí những lời khơi mào cách giải, có lúc rộng rãi nó cho luôn đáp số để Ricky dò
    xem có làm trúng không. Nhưng nhất định không bao giờ nó cho hắn xem bài hay chỉ rõ từ A tới Z. Tóm
    lại, nó làm cho Ricky phải mang ơn nó nhưng thật ra lại không hưởng lợi được bao nhiêu. Thậm chí nhiều
    khi nó còn lợi dụng hoàn cảnh chửi hắn nào là lười, nào là dốt, nào là mất căn bản, kể cả từ “ngu” nó cũng

    không ngại miệng cho vọt ra thoải mái. Ricky ngoài mặt vẫn cười hề hề cầu tài với nó nhưng chắc cũng
    hận đầy mình. Ai biểu hắn ham chơi làm chi! Cuối tuần nào hắn cũng tổ chức nhảy nhót, rủ rê tụi trong lớp
    mở tiệc. Hắn tự hào truyền thống người Tây Ban Nha yêu thích lễ hội và còn tự xưng mình là Ricky Martin
    sôi động. Tụi Pháp mê hắn lắm, cứ xúm vào nhờ hắn chỉ cách hát bài “Gô gô gô! Àlề àlế álê!”. Tố Nga hay
    cười khẩy khi thấy trò hát hò này, nó nghĩ: “Bày đặt đòi phải chiến thắng, phải có chiếc cúp cuộc đời mà
    học dở như hạch!”
    Tuy làm ra vẻ khinh thường Ricky và tụi bạn trong lớp nhưng kỳ thực Tố Nga rất muốn được hòa đồng,
    được mọi người yêu mến nhìn bằng cặp mắt thân thiện chứ không phải “sợ sợ”. Nó hy vọng có cơ hội tốt
    sẽ chứng tỏ với bạn bè mình cũng chịu chơi chứ không chỉ là con mọt sách sống khép kín và sợ bị hôn. Cơ
    hội ấy cuối cùng cũng đến. Giờ kiểm tra toán rơi vào ngày đầu tiên đi học sau kỳ nghỉ lễ Các Thánh. Tố
    Nga biết tỏng tụi trong lớp đã tha hồ tiệc tùng nhảy nhót theo sự bày đầu của Ricky thay vì làm bài tập nên
    đứa nào mặt mũi cũng u mê. Như thường khi, hắn cười hề hề hỏi cách giải. Nó vui vẻ nói cho hắn biết và
    còn hào phóng “chỉ cho tất cả mọi người biết luôn!”. Nhưng lúc sắp hết giờ, nó phát hiện mình lộn nên
    cắm đầu sửa lại. Khi thầy thu bài xong, nó mới chợt nhớ ra Ricky và lũ bạn vẫn làm cách cũ như nó chỉ.
    Ngày thầy trả bài kiểm tra, chỉ có một mình Tố Nga làm trúng hết, được điểm cao nhất. Hơn nửa lớp bị
    thi lại. Ricky nhìn nó đầy căm thù. Bao nhiêu uất ức từ trước đến nay trào ra, hắn hét toáng “Đồ lừa đảo!”.
    Nó cũng oan, muốn phân bua nhưng lấp vấp nói tiếng Pháp không rành. Hết tiết, mọi người lục tục kéo
    sang lớp của thầy khác. Vừa ra khỏi lớp, Ricky quay sang hét tiếp: “Đồ độc ác! Thứ chơi xấu với bạn bè!”.
    Một đứa bạn khác vô tình chen lấn làm rớt chiếc cặp trên tay Tố Nga, tiện chân Ricky đá phốc vào tường.
    Tố Nga bất bình, vọt miệng hét lớn bằng tiếng Việt: “Đồ lưu manh giả danh ca sĩ!”. Mọi người không hiểu
    nó nói gì, phỏng đoán chắc là một câu thô bỉ lắm nên mới sử dụng tiếng Việt cho không ai hiểu. Ricky
    hùng hổ chỉ tay vào mặt nó la lối loạn xạ lên bằng tiếng Tây Ban Nha. Thế là tụi Pháp đứng đầy hành lang
    trong giờ chuyển tiết chứng kiến một cảnh tiếu lâm. Chẳng ai hiểu hai đứa nước ngoài này nói gì. Anh xổ
    tiếng Tây Ban Nha, ả tuôn từng tràng tiếng Việt. Gây gổ nhau một hồi, tự nhiên Tông Ga nấc lên khóc hù
    hụ làm đối thủ và khán giả ngớ người. Nhờ vậy mà cuộc đấu võ mồm theo hai trường phái khác nhau mới
    chấm dứt.
    Hôm đó về nhà, Tố Nga đòi ba cho nghỉ học hoặc nó sẽ quay về Việt Nam sống một mình. Chị nó an ủi
    dỗ dành, mẹ nó nỉ non ngọt nhạt, ba nó phân tích thiệt hơn:
    - Đây là dịp để con nhìn lại chính mình - Ba nghiêm giọng - Thì ra hồi ở Việt Nam, con ỷ mình học giỏi
    nên hay nói nặng bạn bè. Người Việt mình hiền nhưng tụi Tây bên đây vậy đó. Nếu con không tìm cách để
    bạn bè mới trong lớp chấp nhận mà cứ đòi nghỉ học thì đó là thái độ bỏ trốn hèn nhát, tạo một cái nhìn xấu
    cho cả dân tộc Việt Nam!
    Ba nó lúc nào cũng đao to búa lớn. Mẹ nó đơn giản hơn:
    - Con đừng để mọi người nhìn con gái Việt Nam mình đã dữ mà còn bày đặt khóc nhè. Chị Hồng Thu
    đi học hòa đồng rất tốt, con trai theo ào ào đó thôi!
    Đuối lý với cả nhà, nó chỉ còn biết viện lý do:
    - Con ghét tụi nó gọi con là Tông Ga!
    - Thì tên chị cũng bị phát âm sai - Chị an ủi - Hồng Thu nghe hay vậy mà ai cũng đọc là Ông Tuy.
    Thế là cuối cùng nó cũng phải quay lại lớp, ngồi gần tên Tây Ban Nha đáng ghét. Nó muốn nói một lời
    phân bua hay thậm chí là xin lỗi nhưng Ricky không thèm nhìn mặt nó. Hắn tự nhiên học chăm hẳn lên,
    không tiệc tùng nhảy nhót gì nữa. Hắn quyết tâm ghê gớm lắm, nhất định không lặp lại cái cảnh cười hề hề

    cầu tài trong giờ kiểm tra với nó và thành công trong việc chứng tỏ không có nó hắn cũng làm bài được
    suôn sẻ. Những lúc làm xong trước giờ, nó nhìn len lén qua thấy hắn căng thẳng, đôi mày rậm nhíu lại, đôi
    môi mọng đỏ bị hàm răng trắng cắn gần bật máu, những ngón tay vân vê lọn tóc loăn xoăn rơi xuống trán,
    chiếc mũi thật thẳng lấm tấm mồ hôi. Nó thấy hắn đẹp trai quá thể, đẹp hơn nhiều lần những lúc hắn nhảy
    nhót bắt chước Ricky Martin. Những lúc đó trông cũng đẹp trai nhưng ngu ngu thế nào. Còn những lúc hắn
    cười hề hề thì khỏi phải nói, hèn và xấu không thể tả.
    Bây giờ hắn đã quyết tâm không còn cầu cạnh nó nữa thì nó cũng quyết chí học giỏi tiếng Pháp để phân
    bua với bạn bè. Nó lân la trước hết với đám con gái, xin được ngồi chung bàn trong giờ ăn trưa. Nó đem
    theo mấy món đồ xào Việt Nam ra mời mọi người ăn chung. Lâu lâu nó rủ vài đứa về nhà cho ăn cơm
    chiên Dương Châu. Tụi Tây tuy ít có cảm tình với Tông Ga nhưng thấy có dịp ăn món Việt miễn phí nên
    vui vẻ nhận lời. Tình bạn từ từ được cải thiện và vốn tiếng Pháp của nó cũng tăng lên nhờ chiến thuật “tấn
    công bằng đường bao tử”. Nỗi oan cũ cũng theo những tô phở được bạn bè cảm thông. Cả nhà phụ vào
    giúp nó hòa đồng, mẹ nấu ăn, chị đàn tranh phục vụ văn nghệ còn ba kể chuyện lịch sử Việt Nam. Tình
    hình khả quan ngoài mong đợi, bây giờ Tông Ga đã tự nhiên cho bạn bè dù nam hay nữ hun chụt chịt thoải
    mái. Vậy mà...
    Gã Ricky ngồi sát bên cạnh sao vẫn còn xa cách vạn dặm, chiến tranh lạnh tồn tại hoài chưa chấm dứt.
    Tông Ga nhiều lần muốn mở miệng mời hắn cuối tuần đến nhà ăn phở nhưng nghẹn miệng thốt không ra
    lời. Cả lớp hai mươi sáu người đều đã tuần tự có dịp trầm trồ tính hiếu khách của một gia đình Việt Nam
    nhưng tên Tây Ban Nha máu nóng vẫn còn là ngoại lệ. Ngày cuối của kỳ nghỉ lễ Phục Sinh, Tông Ga cố đè
    tính kiêu hãnh xuống để đẩy qua bàn Ricly hộp nhựa đựng mấy cuốn chả giò có kèm cả bịch nước mắm
    nho nhỏ:
    - Về chiên lại cho giòn rồi ăn với rau xà lách, món cổ truyền Việt Nam, giống cơm nghệ của Tây Ban
    Nha vậy đó! Chúc kỳ nghỉ vui vẻ!
    Nói một hơi, Tông Ga xách cặp vọt ào ra trạm xe bus nhưng trời đổ mưa bất ngờ làm nó phải tấp vào bệ
    cửa phòng thể dục. Một chiếc ô thình lình xuất hiện và mái tóc quăn màu đen ập đến:
    - Tông Ga! Bạn có muốn cùng che ô với tôi ra trạm xe bus không?
    Ricky nhe hàm răng trắng bóc cười tươi rói đề nghị. Tông Ga gục gặc đầu. Hai đứa líu ríu che chung
    cái ô bước đi trong mưa. Lần đầu tiên, cô nàng Việt Nam mới có dịp đứng cạnh chàng Tây Ban Nha. “Thì
    ra hắn đâu có lùn!”. Đưa Tông Ga đến trạm xe bus của nó xong, Ricky chuẩn bị băng qua đường đón
    chuyến xe đi hướng ngược lại.
    - Khoan! - Hắn ấp úng - Tôi hôn tạm biệt bạn được chứ?
    - Ồ! - Tông Ga hơi bất ngờ nhưng nó vội rối rít - Dĩ nhiên! Được! Được!
    Xe đến, nó leo lên, kịp mời: “Chủ nhật này đến ăn phở!” rồi chui tọt vào đám học sinh đang chen lấn
    hỗn độn. Dưới đường, Ricky vẫn đứng đó, một tay hắn cầm ô, một tay vân vê những lọn tóc loăn xoăn rơi
    trước trán. Còn nó, nó cho cả hai tay lên ấp vào má. “Sao nóng dữ vậy nè? Mấy tên Pháp khác hôn đâu đến
    nỗi...”
    Chú thích:
    [1] Quay cóp.

    HAI NGƯỜI ĐẾN TỪ PHƯƠNG XA
    Dương Thụy
    www.dtv-ebook.com

    Người Anh Việt Kiều
    Còn một tuần nữa tới Tết thì gia đình tôi nhận được tin sẽ đón một Việt kiều về ăn Tết chung nhà. Đó là
    anh Hồ, con dì Mi, bạn gái thân thiết của mẹ. Mẹ tôi có vẻ háo hức, lo dọn dẹp phòng ốc, còn tôi rất bực
    mình vì bị chiếm chỗ ngủ, nhường phòng cho ông anh Việt kiều.
    Chiều hăm tám, mẹ rủ tôi đi ra phi trường đón anh Hồ nhưng tôi từ chối. Vẻ chăm sóc, thương yêu mẹ
    dành cho anh làm tôi thấy khó chịu, nhất là mẹ cứ đề cao hai chữ “Việt kiều”.
    - Tụi con phải ăn uống đàng hoàng, sạch sẽ, nếu không anh Hồ sẽ cười đó. Việt kiều người ta quen sống
    tươm tất rồi!
    -!!!
    - Đừng có đứa nào đụng vô mấy chai nước suối nghe, để dành cho anh Hồ. Việt kiều không quen nước
    ở Việt Nam. Rủi uống nước bẩn là bệnh chết!
    - Việt kiều thì kệ hắn chứ! - Tôi có ác cảm - Cũng một giống Việt thôi. Ngoại kiều người ta còn bình
    dân hơn. Ghét!
    Tôi không chờ mẹ rước Việt kiều về, bỏ đi chợ hoa. Lúc quay về, tôi tưởng tượng hắn đang nằm chễm
    chệ trên giường tôi. Tôi cố ý nói lớn giọng với ba tôi:
    - Chợ hoa năm nay xấu lắm!
    - Suỵt! Suỵt! - Mẹ tôi chạy từ trên lầu xuống ra dấu bảo im lặng - Nhỏ thôi cho anh Hồ ngủ chứ! Việt
    kiều mới về khó ngủ lắm!
    - Mẹ! - Tôi bực - Đã đến giờ ngủ đâu? Mới chín giờ. Người ta còn đi đầy đường kìa!
    - Nhưng mà Việt kiều bị lệch múi giờ, khó ngủ lắm!
    Tôi chán nản, cũng bỏ đi ngủ. Vậy là phải nằm đất nhường cho Việt kiều chiếc giường êm ái. Sáng hôm
    sau, chưa kịp tỉnh, mẹ tôi đã dựng đầu tôi dậy:
    - Thức mau! Anh Hồ dậy từ lâu, rủ con đi chợ hoa để quay video kìa!
    - Con không đi! - Tôi ngái ngủ - Chiều hôm qua đi rồi! Có mấy ngày nghỉ Tết, ở nhà ngủ cho đã cũng
    không được!
    - Ngủ hoài! Người ta Việt kiều mà còn thức sớm hơn mày. Cho nó cười con gái hư!
    Chạm tự ái trầm trọng, tôi ngồi phắt dậy, mặt nóng bừng như lò lửa nấu bánh chưng.
    - Anh Hồ đó con! - Mẹ tôi dịu dàng giới thiệu - Còn đây là bé Hạnh!
    - Hello em! - Việt kiều lên tiếng - Sáng nay phiền em dẫn anh đi chơi vòng vòng ngoài chợ Sài Gòn và
    các chợ hoa để anh quay phim nhe. Em nhớ mặc áo dài, được không?
    Tôi lúng túng. Việt kiều còn trẻ, chừng hai mươi ba, chắc là sinh viên. Anh ta mặc áo thun, quần jean

    đơn giản. Tôi nửa muốn sanh sự, nửa thấy mình vô lý:
    - Anh Hồ thức sớm quá! Tối qua ngủ ở giường em có ngon không?
    Mẹ đá tôi một cái đau điếng dưới gầm bàn, nhưng dù sao tôi cũng lỡ rồi.
    - Ủa? Giường em hả? Rồi em ngủ đâu?
    - Nó ngủ chung giường với cô! - Mẹ tôi mau mắn - Thôi, thay đồ đi con, trễ rồi!
    Tôi mặc áo dài mà phải ngồi xe chở tên con trai cao kều ngồi sau. Hắn tha hồ nói cười, quay phim thoải
    mái. Khi tôi mệt lùng bùng lỗ tai, mồ hôi ròng ròng, hắn còn “sung độ” [1] đề nghị chở hắn vô Lăng Ông
    trong Bà Chiểu
    - Nhìn kỹ lại em coi - Tôi bực - Biết mình biết ta với chứ!
    - Sao? Em mặc áo vàng này hơi nhã, nhưng vào phim cũng đẹp lắm, yên tâm!
    - Mệt rồi! Không đi nữa!
    Cuối cùng, hắn cũng hiểu, mời tôi vào quán uống nước.
    - Em làm ơn nói chuyện đừng để lộ anh là Việt kiều nhe! Nếu không tụi nó “cắt cổ” anh!
    - Biết! Nhìn anh nghèo thấy mồ, có tiền đâu mà bị “cắt cổ”
    - Hiểu được như em đỡ cho anh. Thú thiệt với em, anh phải để dành lâu lắm mới có tiền về Việt Nam
    ăn Tết.
    - Bởi vậy anh mới đến nhà em. Chứ ra khách sạn, sao có tiền?
    - Ờ! - Anh Hồ vẫn chân thành - Anh về vì nhớ quê chứ có phải đi du lịch đâu. Vả lại ở chung nhà em
    cho có không khí gia đình.
    - Anh còn trẻ mà cũng biết nhớ quê hương sao? Em tưởng người lớn tuổi mới nhớ chứ?
    - Có chứ em! Anh đang xin về Việt Nam làm việc sau khi tốt nghiệp. Nếu làm cho một công ty đa quốc
    gia ở đây chắc chắn lương anh sẽ khá cao, lúc đó không còn bị em chê là “Việt kiều nghèo”.
    Tôi chột dạ. Hắn tưởng mình khoái đô-la, thích lợi dụng Việt kiều để vòi tiền thì kỳ lắm.
    - Giàu hay nghèo em không quan trọng. Em chỉ quan tâm đến thái độ của Việt kiều đối với người trong
    nước.
    - Là sao?
    - Việt kiều bị nhiều tai tiếng lắm. Nghe đến Việt kiều là thấy có ác cảm rồi!
    - Thiệt sao?
    - Thiệt! Việt kiều giả danh nhà đầu tư, gạt các công ty trong nước. Việt kiều gạt con gái người ta bụng
    mang dạ chửa rồi “quất ngựa truy phong”. Việt kiều ỷ có đô-la rồi không coi người trong nước ra gì. Cũng
    là người Việt như nhau thôi mà bày đặt chê dơ, chê bụi. Ghét!
    - Ghét lắm sao? - Hồ cười khó hiểu - Vậy Việt kiều không có điểm tốt nào hết à?

    - Không thấy!
    - May mà em nói thẳng nên anh hiểu danh dự Việt kiều bị xuống giá thê thảm - Hồ cười buồn - Nhưng
    em có biết trong lòng anh cũng nhiều ác cảm với người trong nước lắm không?
    - Sao?
    - Việt kiều cũng có cái nhìn không thiện cảm với người trong nước đâu. Có dịp anh sẽ tâm sự với em
    nhiều hơn.
    - Thì nói đại bây giờ đi – Tôi tự ái – Còn đợi dịp nào nữa?
    - Giờ em uống nước đỡ mệt rồi thì làm ơn chở anh đi quay phim tiếp.
    Anh Hồ rủ tôi lên sân thượng đếm thời khắc cuối cùng của năm cũ qua đi.
    - Chà! Việt kiều mà cũng bày đặt lãng mạn nữa!
    Tôi buột miệng ra định nói giỡn nhưng sắc mặt anh ta trở nên khó coi.
    - Việt kiều cũng là con người! Lúc nào cũng “Việt kiều! Việt kiều!”. Bộ làm Việt kiều là có tội hả?
    - Anh làm gì nổi nóng dữ vậy? - Tôi cương luôn - Chứ không phải sao?
    - Anh nghĩ chúng ta cần nói chuyện đàng hoàng với nhau!
    - Thì nói đi!
    Mẹ tôi bưng đồ cúng lên sân thượng, lườm tôi nghiêm khắc:
    - Thôi nha con! Anh mày về đây ăn Tết chứ không về đây để mày gây sự nha! Tết nhất đừng để tao nói
    nhiều đó!
    - Tại anh hết đó! - Mẹ tôi vừa quay lưng đi xuống tôi bực mình “xực” anh Hồ - Em nói có gì quá đáng
    đâu?
    Những tiếng còi hụ từ bến Bạch Đằng vang lên. Giao thừa rồi.
    - Hạnh! - Anh Hồ dịu giọng – Thôi, anh em mình tạm chấm dứt cuộc tranh luận, để đón giao thừa vui
    vẻ chứ!
    Những đợt pháo bông đầu tiên đang được bắn lên trời. Anh Hồ la to phấn khích, cười mãn nguyện nhìn
    lên trời. Tôi định bỏ xuống nhà dưới cho anh ta được yên tĩnh.
    - Đi đâu vậy? Ở lại đây chơi với anh!
    - Để anh được tự nhiên!
    - Lại đây với anh! - Anh Hồ kéo tay tôi ngồi xuống bên cạnh anh - Anh nghĩ tụi mình nên quay lại vấn
    đề “Việt kiều thấy ghét”. Ngày mai mồng một, em sẽ thông cảm với anh hơn.
    - Cũng được!
    - Những gì em kết tội Việt kiều, anh biết là đúng. Nhưng chỉ đúng với một số ít thôi. Mà thật ra em đã
    không công bằng khi phán xét.

    - Sao?
    - Em nói mấy cô gái bụng mang dạ chửa rồi bị Việt kiều “quất ngựa truy phong”. Nhưng em có biết rất
    nhiều cô lợi dụng Việt kiều đưa sang bên đó, rồi đòi ly dị để có cuộc sống khác. Mấy anh Việt kiều đó
    phần đông đều lớn tuổi rồi, mong muốn có người vợ hiền để nương tựa nhau sống nơi xứ người. Tốn biết
    bao nhiêu công sức, tiền của nhưng rồi đành phải thốt lên: “Anh lầm khi đưa em sang đây!”
    - Ủa?
    - Em thấy con gái trong nước chưa?
    - Ai biểu mấy anh đó không tìm hiểu kỹ? Hôn nhân là chuyện quan trọng mà chỉ do mai mối rồi cưới
    nhau nhanh chóng thì đổ vỡ cũng dễ hiểu mà!
    - Vậy thì ai biểu mấy cô ham giàu, ham đi nước ngoài rồi trao thân gởi phận không cần cưới hỏi cho
    Việt kiều. Dại thì chịu chứ sao rủa Việt kiều chứ!
    - Thôi được! - Tôi đuối lý - Coi như huề!
    - Không có huề hay thắng gì ở đây hết. Anh chỉ mong có sự thông cảm ở hai bên thôi. Em biết là anh có
    bà con ở Việt Nam nhưng anh không dám về đó ở mà lại ở nhà em. Cách đây hai năm ba anh về chơi. Ông
    già nhớ nhà, nhớ quê nên dành dụm tiền đủ mua vé máy bay là về liền. Bà con xa gần đông quá, ông già
    đâu có tiền cho hết nên bị trách là kẹo kéo, là Việt kiều dỏm. Rồi người ta đến mượn tiền, không phải ít, ai
    cũng đòi mượn cả ngàn đô. Làm sao ba anh có. Từ chối thì họ bực bội. Em nghĩ coi có đáng buồn không?
    - Kỳ quá!
    - Lần này anh thà không đến thăm bà con, chứ ghé thăm mà không có tiền cho họ thì họ nói ra nói vô
    chịu không thấu. Mà nói thiệt, mức sống của họ còn sung túc hơn gia đình anh bên đó! Sao họ không chịu
    thông cảm cho nỗi nhớ quê của Việt kiều, cứ thấy mặt là vòi tiền thôi... - Anh Hồ phân bua - Thì dĩ nhiên
    cũng có người này người khác!
    - Dạ... dạ... - Tôi cười cười - Em hiểu!
    - Còn nhiều chuyện khác nữa nhưng anh không cần kể hoài. Hy vọng em đừng giận, đừng ghét anh
    nữa!
    - Dạ! - Tôi hơi ngượng - Em ghét anh hồi nào?
    - Không có thật sao?
    - Thì... cũng có ghét! - Tôi lí nhí - nhưng mà ghét Việt kiều nói chung chứ... không có ghét anh Hồ!
    Mẹ tôi lại lú mặt ra, nghiêm nghị ra dấu bảo tôi đừng gây sự:
    - Hạnh! Xuống ngủ! Ngồi ở đó chọc anh Hồ hoài vậy!
    - Đâu có! – Anh Hồ cười tươi tắn – Anh em tụi con đang tâm sự mà!
    - Ủa? – Mẹ tôi hẫng – Ai biết đâu, tưởng gây lộn!
    - Lâu lâu con mới có dịp về Việt Nam ăn Tết, cô cho phép bé Hạnh ngồi nói chuyện khuya khuya một
    chút!

    - Kìa! – Tôi chỉ tay lên trời – Pháo bông nữa kìa!
    Những chùm pháo bông muộn màng đột ngột vút cao, soi sáng đêm giao thừa. Mùi nhang từ bàn thờ
    ông Thiên thoang thoảng bay trong gió. Người anh Việt kiều vỗ tay reo “Chúc mừng năm mới!”.
    Chú thích:
    [1] Cao hứng.

    HAI NGƯỜI ĐẾN TỪ PHƯƠNG XA
    Dương Thụy
    www.dtv-ebook.com

    Những Con Cọp Trong Gia Đình
    Mẹ tôi tuổi Dần, Canh Dần. Mẹ nói con gái tuổi Dần vốn đã long đong lại còn thêm Canh Dần nữa thì...
    “Canh cô mồ độc”.
    Tuổi thơ của mẹ tôi thuộc lòng vì mẹ cứ nhắc đi nhắc lại hoài, như một sự so sánh với tuổi thơ của tôi.
    - Tụi con bây giờ sướng gấp vạn lần mẹ hồi đó!
    Cứ thế, mẹ kể lể dông dài, lần nào cũng chi tiết đó, cũng nhân vật đó, cũng nội dung đó. Mỗi lần nhắc
    đến tuổi thơ của mình giọng mẹ nghe buồn buồn nhưng khi kết thúc câu chuyện mẹ có vẻ phấn khởi hẳn
    lên:
    - Thôi thì tao khổ cho tụi bây sướng. Ngày xưa tao thiếu thốn cái gì bây giờ cho tụi con đầy đủ hết.
    Ông ngoại tôi mất năm mẹ tôi mới lên ba tuổi, vài năm sau bà ngoại đi bước nữa, mẹ bị bà nội của mình
    tách ra khỏi mẹ ruột để đem về nhà nuôi.
    - Đâu phải bà bắt về nuôi là bà thương yêu mình đâu - Mẹ ấm ức - bà khó động trời luôn, lúc nào cũng
    la lối, mắng chửi mấy đứa cháu nội mồ côi cha. Đụng một chút là nhiếc “giống hệt mẹ mày!”, nghe mà
    muốn trào nước mắt!
    Mới có chút tuổi đầu mẹ đã biết nấu cơm, nấu nước và chăm sóc heo, gà. Mỗi lần chị em tôi ngủ
    nướng, dậy muộn, mẹ cứ nói mãi:
    - Tụi con sướng quá! Mẹ đâu có bắt thức lúc sáng sớm. Chứ ngày xưa... Con nít cần phải ngủ nhiều,
    vậy mà bà nội của mẹ cứ bắt thức chung lúc với bà. Bà già rồi ngủ ít nên cứ tưởng ai cũng vậy!
    Được tám chín tuổi, mẹ được lên Sài Gòn ở với cô ruột và cho đi học. Thoát khỏi bà nội già khó tính,
    được cô nuôi dạy tận tình nhưng mẹ vẫn chưa hết khổ. Mấy đứa em họ trong nhà cứ ăn hiếp [1] mẹ mãi.
    Mỗi sáng, mẹ đi chợ xa, trưa về nấu cơm cho cả gia đình rồi chiều mới đi học. Vì không có thời gian học
    bài nên mẹ học rất yếu. Mẹ cứ luôn mơ hồ về bài giảng và rất nhút nhát với bạn bè.
    - Tụi con coi giúp gì được cho bạn học yếu hơn trong lớp! Đừng bao giờ làm phách mà mang tội - Mẹ
    khuyên - Đâu phải ai cũng được đi học thêm, được tạo điều kiện thoải mái cho ăn học.
    Đến tuổi dậy thì, biết thèm làm dáng, biết thích soi gương, mẹ cũng chịu nhiều thiệt thòi. Phải để dành
    tiền ăn sáng bao nhiêu ngày để lén mua một đôi bông tai, cái nón hay đôi giày. Vậy mà cũng chưa xong, cô
    của mẹ khó lắm, gia giáo lắm, không hợp con mắt của mình là bà cấm tiệt mẹ tôi không được sử dụng. Mẹ
    cứ ao ước mỗi năm Tết đến được chụp một tấm hình. Đến lúc đi làm, mười tám tuổi, mẹ mới được chụp
    tấm hình đầu tiên trong đời. Chị em tôi có xem tấm hình đó, trông mẹ ngây ngô và quê mùa. Chúng tôi
    được chụp hình từ lúc chưa đầy tuổi và đều đặn mỗi năm không biết bao nhiêu là hình màu đủ kiểu.
    Mẹ lấy chồng năm hai mươi tuổi, sau khi quen ba được sáu tháng. Mẹ nói mẹ chỉ có cảm tình sơ sơ,
    không hẹn hò, không yêu đương nồng cháy. Gia đình bên nội của tôi đàng hoàng, có ăn có học và khá giả
    nên khi được hỏi cưới mẹ gật đầu ngay.
    - Mẹ sợ mình khờ khạo vì không được ra đường tiếp xúc nhiều, nếu gặp kẻ Sở Khanh bị gạt thì... Thấy
    ba mày hiền, có học vấn nên tao ưng đại. Vả lại, mẹ cũng đâu dám ở trong nhà bà cô lâu quá, có phải nhà

    cha mẹ ruột của mình đâu mà đòi ở lì để “kén cá chọn canh”.
    Biết mẹ tuổi Dần, bên nội tôi có vẻ “ớn”. Không hiểu vì sao người ta có thành kiến với con gái tuổi
    Dần. Đêm, cô dâu vào động phòng hoa chúc có một nhánh xương rồng và khúc giò heo treo bên ngoài để
    trừ ếm “cái dữ” của tuổi Dần. Nghe mẹ kể, tôi trách ba, ba phân bua:
    - Ba đâu có biết cái gì đâu! Nhiệm vụ của ba là làm... chú rể, mấy cái vụ đó ông bà già xưa bày đặt. Mà
    sao mẹ mày nhớ dai dữ?
    Nói vậy chứ ba cũng có ác cảm với tuổi Dần của mẹ, những lúc gia đình khó khăn, chẳng biết đổ thừa
    vào đâu, ba lại nói: “Lấy vợ tuổi Dần làm ăn không khá!”. Hoặc lúc tranh luận không lại, đuối lý, ba châm
    chọc: “Đúng là đàn bà tuổi Dần!”
    Bà ngoại tôi cũng tuổi Dần và cũng có một cuộc sống gia đình không êm ả. Người đời hay nhạo “Tuổi
    Dần hai chồng” như chê bai bà không thể ở vậy để thờ chồng nuôi con. Mẹ tôi không bao giờ trách ngoại
    điều này, chỉ tủi bà ngoại có tới chín đứa con trai nhưng vẫn không mấy tha thiết với đứa con gái duy nhất
    là mẹ. Vậy mà những lúc cơ nhỡ, chính mẹ là người đứng ra giải quyết những khó khăn trong nhà ngoại.
    Mẹ thương ngoại phải qua hai lần đò, còn trẻ chịu nhiều thị phi, phải sống xa mấy đứa con của người
    chồng trước.
    Mỗi lần Tết đến bà cô cho phép mấy anh em của mẹ về quê thăm bà ngoại - Mẹ hồi tưởng - Lúc quay
    về, mấy mẹ con bịn rịn không muốn xa. Bà ngoại đứng nơi bến tàu nhìn hút mắt con đò rời quê. Mắt ngoại
    trào nước, đau khổ quặn lòng.
    Bao nhiêu năm trôi qua, tuổi già đổ ập xuống với ngoại rồi mà bà vẫn còn khổ. Khổ vì vật chất do cuộc
    sống đã đành, khổ vì con cái nông dại mới làm bà quay quắt hơn.
    Mẹ tôi không bao giờ muốn rằng con gái mình sanh ra vào năm Dần. Nhưng chị tôi rốt cuộc lại rơi vào
    tuổi cọp cái. Có điều chị tôi không hề bị ai đó chép miệng: “Con gái tuổi Dần!”. Con cọp nhí thuộc thế hệ
    thứ ba sống sung sướng, nhìn chị chỉ thấy toát lên sự bình an và hạnh phúc. Năm chị đậu đại học, mẹ tôi
    cười trong làn nước mắt.
    - Ước mơ ngày xưa của mẹ đã được con thực hiện. Ráng lên! Học hành cho thật giỏi rồi lựa chọn cho
    mình một người chồng xứng đáng!
    Ba tôi chỉ có thể ghẹo mẹ tôi tuổi Dần nhưng không có điều kiện chọc chị. Thậm chí, có lúc ba còn thốt
    lên: “Ai sau này lấy nó chắc có tu mấy kiếp!”
    Tuổi Dần của mẹ và của bà ngoại mới tội nghiệp làm sao, oan uổng làm sao. Chị tôi cũng cùng tuổi mà
    nào có buồn như thế. Tôi thương những con cọp trong gia đình mình, thương nhất là mẹ. Tôi mong muốn
    mẹ sẽ sung sướng hơn khi chị em tôi đã lớn khôn. Khi tôi nói với mẹ điều này, mẹ cười: “Sướng hay
    không là do tụi con quyết định!”
    Chú thích:
    [1] Bắt nạt.

    HAI NGƯỜI ĐẾN TỪ PHƯƠNG XA
    Dương Thụy
    www.dtv-ebook.com

    Con Gái Sài Gòn
    Vừa ra khỏi ga Hòa Hưng, leo lên chiếc xe Honda của tôi là anh Hoàn nói ngay:
    - Em sẽ là một hướng dẫn viên cho anh chứ!
    - Thì lý tưởng cỡ như anh hồi em ra Hà Nội là cùng chứ gì.
    - Trời! - Anh Hoàn la lên - Đừng có trả thù chứ!
    Năm ngoái tôi ra Hà Nội chơi, vào mùa đông. Một người hàng xóm gốc Hà Nội giới thiệu cho tôi cháu
    trai của bác ta: “Nó là thổ địa ở Hà Nội, cháu cứ bám lấy nó sẽ khám phá được nhiều điều thú vị”. Quả
    thật, cái tay sinh viên năm thứ nhất trường Mỹ thuật Công nghiệp này đáo để ra phết. Ngay lần gặp đầu
    tiên, anh chàng đã cho tôi một khám phá thú vị về con trai Hà Nội: trắng trẻo, lịch sự, đẹp trai và hơi...
    ranh ma. Ngày cuối còn ở lại thủ đô, tôi “thành thật khai báo” cho Hoàn biết suy nghĩ của tôi về con trai
    Hà Nội. Mới đầu anh chàng gật gù, ra chiều đắc ý với những từ “trắng trẻo, lịch sự, đẹp trai”, đến khi tôi
    tiếp lời một cách thản nhiên “... hơi ranh ma” thì anh chàng lườm tôi một cái sắc lẻm (con trai mà biết
    lườm!):
    - Em ơi! Đừng có nhìn cả lũ con trai Hà Nội chỉ qua một thằng anh này. Họ không có “hơi” đâu mà là...
    “rất”. Nhé!
    Lần này Hoàn vào Sài Gòn, tha hồ cho tôi trả đũa lại những gì anh ta đã dành cho chuyến du lịch của
    tôi năm ngoái. Tuy nhiên cần phải trấn an anh chàng, kẻo hắn đề phòng thì “rách việc”.
    - Anh Hoàn yên tâm - Tôi ngoái đầu lại - Em không trả thù đâu. Làm con gái Sài Gòn phải biết rộng
    lượng, đừng đối với người ta những gì mình không muốn người ta đối với mình.
    - Chừng nào anh bước lên tàu về lại Hà Nội mới tin chắc là cô em Sài Gòn không xỏ anh.
    - Nếu anh nghi ngờ thì kiếm người khác hướng dẫn đi, ai thèm làm guide [1] không công chứ! Cho anh
    biết, tui dẫn Tây đi một ngày được 20 “đô”, lại còn được vô nhà hàng máy lạnh ăn uống phủ phê!
    - Chậc! Em ơi là em! - Hoàn dài giọng thở hắt ra - Cũng may anh đã biết tính em, nếu là người khác sẽ
    bị sốc ghê lắm. Con gái Sài Gòn sao mà thực dụng quá, nhỉ!
    Sáng nay, Hoàn đề nghị tôi dẫn đi xem phòng tranh mỹ thuật hay viện bảo tàng gì cũng được. Hình như
    người Hà Nội có vẻ thích tranh ảnh mà tôi thì chưa hề đặt chân đến những chỗ này.
    - Em không rõ lắm về mấy cái phòng triển lãm tranh, nó không thuộc sở trường của em.
    - Viện bảo tàng cũng được!
    - Không biết luôn. Nhớ hồi nhỏ đi học, cô giáo có dẫn đi thăm bảo tàng. Bây giờ đâu có biết chỗ nào
    mà dẫn anh đi.
    - Thế mà cũng bảo là guide - Hoàn khiêu khích - lại còn bảo được 20 đô mỗi ngày. Chả nhẽ khách nước
    ngoài không yêu cầu em dẫn đi xem bảo tàng hay nhà trưng bày, triển lãm gì sao?

    - Có! - Tôi làm bộ chợt nhớ ra - Họ hay đề nghị em dẫn đi một chỗ, có những món đồ lồng trong tủ
    kính và có chữ “xin đừng sờ tay vào hiện vật”. Vậy chắc là bảo tàng đó!
    - Vậy em chở anh đến đó đi! - Hoàn mừng rỡ.
    Thế nhưng, tưởng sẽ làm hài lòng anh chàng sinh viên mỹ thuật, ai dè sau đó, Hoàn dí ngón tay trỏ lên
    trán tôi:
    - Chơi xỏ anh nhé!
    - Thì anh nói nhà bảo tàng hay nhà trưng bày, chỗ này cũng là nhà trưng bày chứ bộ. Nè, anh không
    thấy cái bảng: “Nhà trưng bày tội ác chiến tranh” sao?
    - Anh muốn xem triển lãm nghệ thuật...
    - Vậy mà tụi Tây khoái vô đây lắm đó! Ai biết đâu, tưởng anh cũng vậy!
    - Em là “tinh vi” lắm đấy nhé. - Hoàn nhìn tôi cười méo mặt.
    - Tại anh nói không rõ ràng. Thôi, chiều nay anh thích đi đâu, em sẽ dẫn anh đến đúng chỗ.
    - Bảo đảm không?
    - Chắc chắn!
    Hoàn rút khăn tay lau trán, xắn tay áo lên cao, lại còn định mở bớt nút áo nữa nhưng tôi ngăn lại.
    - Coi kìa, ai lại tự nhiên như người Hà Nội thế kia? Phanh ngực ra cho em xem à!
    - Nóng quá - Hoàn hơi quê - Nóng kinh người. Lúc em ra Hà Nội, em co ro trong mấy chiếc áo to sù sụ,
    lại còn trùm đầu trùm cổ trông... gớm chết mà anh vẫn đèo sau lưng chạy khắp thủ đô đấy thôi. Còn anh
    chỉ mở có một cái cúc mà em đã khó chịu.
    - Anh nóng nực như vậy thì chiều nay mình đi bơi đi!
    - OK! - Hoàn sáng mắt - Ở hồ nào? Sài Gòn hồ có thuốc tẩy không?
    - Ý anh nói hồ có mùi thuốc tẩy đó hả?
    - Mình kiếm hồ nào sạch sạch đi!
    - Có hồ thiên nhiên như hồ Tây hay hồ Gươm ở Hà Nội vậy đó.
    - Tên gì?
    - Hồ Kỳ Hòa.
    - Anh nghe nói ở Sài Gòn có hồ Con Rùa nổi tiếng lắm. Có rộng bằng hồ Tây không?
    Tôi nén cười, gật đầu. Vậy là anh chàng vào tròng rồi.
    - Vậy chiều nay mình bơi ở hồ Con Rùa nhé! - Hoàn hào hứng - Xem có đẹp như hồ Gươm không!
    Tôi nhớ lúc tôi ra Hà Nội, Hoàn dẫn tôi vào thăm đền Ngọc Sơn và chỉ chú rùa trong đó nói là Thần
    Rùa, được nhân dân thỉnh vào đền thờ, mỗi năm Thần Rùa nhúc nhích và bò về hồ một lần, sau một ngày

    lại bò vào đền, leo lên bệ thờ. Hoàn nói dóc mà mặt cứ tỉnh bơ làm tôi tin ngay, tuy nhiên sau đó tôi nhận
    ra mình đã mắc lỡm. Lần này, tôi sẽ cho anh chàng được... bơi lội thỏa thích ở hồ Con Rùa.
    Quả như tôi dự đoán, mặt Hoàn cứ nghệt ra:
    - Hồ Con Rùa đây sao? Bé như cái lỗ mũi thế này à? Làm sao mà bơi được?
    - Thì anh cứ nhảy đại xuống đi - Tôi tỉnh bơ - Em canh công an cho.
    Hoàn hoang mang, ngơ ngáo ngó tới ngó lui, miệng lầm bầm:
    - Chả nhẽ hồ Con Rùa trứ danh lại quái đản như thế này?
    - Nó đó!
    - Này cô bé đáo để - Hoàn gần như hét vào mặt tôi - Cô bé chở anh đi đâu thế này? Anh chắc rằng đây
    không phải là hồ Con Rùa. Có vẻ gì là Rùa đâu, lại chỉ là một cái vũng bé tẹo như thế này?
    - Không tin, anh hỏi bà bán thuốc lá đi!
    Hoàn xăm xăm sấn tới bên bà bán thuốc lá:
    - Đây có phải là hồ Con Rùa không hả bác?
    - Chớ ở...
     
    Gửi ý kiến

    Một thư viện tốt là trái tim của nhà trường – nơi nuôi dưỡng trí tuệ và tâm hồn học sinh


    Nhúng mã HTML

    GTS- 10 Cô gái ngã ba Đồng Lộc

    Nhúng mã HTML