CHÀO XUÂN MỚI
Hai Mat Cua Thoi Gian - Nhieu Tac Gia

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Hồng
Ngày gửi: 20h:54' 28-04-2024
Dung lượng: 725.4 KB
Số lượt tải: 5
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Hồng
Ngày gửi: 20h:54' 28-04-2024
Dung lượng: 725.4 KB
Số lượt tải: 5
Số lượt thích:
0 người
HAI MẶT CỦA THỜI GIAN
***—★—***
Tác giả: Nhiều tác giả
Thể loại: Truyện ngắn
Nhà xuất bản: NXB Thời Đại
Đóng gói: nguyenthanh-cuibap
nguồn text: Waka - 23/07/2018
***—★—***
ebook©vctvegroup
1. Hai Mặt Của Thời Gian
Hãy tin vào điều kỳ diệu của thời gian, còn nếu không, hãy tin vào sự phôi
phai theo thời gian...
***
11:17 p.m
Minh khóc òa trong điện thoại. Cuối cùng thì cái ngày tăm tối nhất của
cuộc đời đã hai mươi năm của cô cũng đến, tàn nhẫn kéo cô xuống vũng bùn
đen lạnh lẽo. Ở bên kia đầu dây, Phong ngập ngừng. Anh đang đau đớn, hay
đang mong chờ cuộc gọi này sớm kết thúc?
- Phong, em hỏi anh một câu cuối cùng thôi, em muốn tình yêu hai năm
qua của chúng ta cho em một bài học cụ thể. Anh có muốn khuyên nhủ hay
dặn dò điều gì không? Coi như để em rút kinh nghiệm cho những lần yêu tiếp
theo. - Minh gạt nước mắt, cố thốt ra một câu nói đùa, nhưng hình như chính
cô đang tự xé lòng mình làm trăm mảnh. Không yêu anh nữa, cô đâu còn
thiết tha với ai...
- Em là một cô gái mạnh mẽ Minh à, trong lúc này, anh chẳng muốn đưa
ra lời khuyên dạy gì cả. Dù ngày xưa anh mắng em nhiều thế nào, muốn em
sửa đủ thứ, nhưng chưa bao giờ anh coi đó là khuyết điểm cả. Em rồi sẽ tìm
thấy một người xứng đáng với mình hơn anh.
Minh cắn môi để tiếng nấc không len lỏi vào loa điện thoại, dù cho màn
hình máy giờ đã đẫm nước. “Ngày xưa” ư, sao hai từ này nghe anh nói ra mà
dường như có hàng vạn mũi dao lao thẳng vào tim cô, đau xót và mặn đắng.
- Anh dập máy đi, chúc anh ngủ ngon. Mà anh ơi, em yêu anh, yêu nhiều
và mãi mãi.
11:25 p.m
Phong thẫn thờ, cảm thấy không khí lạnh ngắt như bọc lấy cơ thể mình,
thậm chí còn khiến anh không thể cử động, dù chỉ là đưa tay lên xem mình có
rơi nước mắt hay không. Ừ, không được khóc, không thể, chẳng phải chính
anh đã kết thúc tình yêu này hay sao, đã nói những lời cuối cùng giã biệt một
tình yêu thuần khiết, vậy anh có quyền gì mà nức nở thương tiếc nó? Phải, đó
là quyết định của anh, anh không hối hận, không được quyền hối hận.
Nhưng, sao đến lời cuối cùng, em vẫn nói yêu anh hả Minh? Anh phải
sống thế nào khi câu nói ấy cứ ong ong đầy ám ảnh trong đầu anh?
***
Nửa năm sau...
7:21 a.m
Minh choàng tỉnh giấc, cảm thấy bả vai và cánh tay phải đau nhức dữ dội,
cô chắc mình đã trải qua một giấc ngủ vật vã lắm, nhưng rồi bỗng phì cười
khi tự tưởng tượng mình giống Tôn Ngộ Không đang bị núi đè. Cô với tay
tìm điện thoại, không có cuộc gọi nhỡ nào, thật may mắn. Cô vặn người sang
trái, khẽ chạm vào chiếc đồng hồ quả quýt để sát bên gối, mỉm cười thầm nói:
“Chúc chị may mắn đi em”, rồi cất chiếc đồng hồ vào túi xách mang đi.
Nhanh quá, cô đã là sinh viên năm cuối, chỉ trải qua một mùa hè nữa thôi
là bị đá văng khỏi trường đại học rồi. Cái cảm giác lưu luyến mỗi khi nhìn
thấy các lớp khác dần dần mặc áo cử nhân chụp kỷ yếu, những cô cậu sinh
viên mới vào trường với ánh mắt còn đầy nhiệt tình và háo hức, ngay cả màu
nắng vàng ruộm như mật ong đậu trên chiếc ghế đá quen thuộc mà ngày nào
cô cũng ngồi để chờ tiếng chuông vào học... tất cả khiến cô thấy rùng mình
run rẩy.
Thời gian sao chẳng đợi ai thế, cuộc đời cứ phải đổi thay xoay vần vậy
hay sao, đến ngay cả người cô yêu thương nhất cũng không còn ở bên cạnh
nữa...
Lại nghĩ ngợi vẩn vơ rồi, Minh lắc đầu thật mạnh, tựa như có thể dùng lực
cơ học này để đá bay những ngơ ngẩn trong tâm trí.
Hôm nay, khoa của Minh tổ chức sự kiện lễ hội thường niên, cô vẫn nằm
trong thành phần Ban tổ chức và Đạo diễn cánh trái như mọi năm. Chỉ có một
khác biệt rằng, chương trình này cô có bốn phút lên sân khấu diễn hài. Bốn
phút ngắn ngủi nhưng sẽ là bốn phút huy hoàng nhất trong cuộc đời Minh bốn phút bước ra khỏi vị trí hậu cần, đứng rạng rỡ dưới ánh đèn chói lóa.
8:00 a.m
Phong bước vào văn phòng, vẫn tác phong đúng giờ như mọi ngày. Chưa
có ai đến cả, sau Tết ai cũng có vẻ rệu rã. Bản thân anh cũng vậy, những ngày
này, phố xá thường bị mưa phùn tưới tắm, khiến không gian nhuốm màu lạnh
lẽo sũng nước. Anh thường liên tưởng đến hình ảnh một cô gái đang khóc,
hàng mi ướt đẫm và đôi mắt đỏ hoe, hai má ửng hồng nóng ran. Có phải anh
đang nghĩ tới...?
Phong lắc đầu thật mạnh, tựa như tin rằng có thể dùng động tác này ghìm
nỗi nhớ trong lòng xuống. Nhưng để làm gì chứ, có ngày nào anh không quay
quắt với cảm xúc này đâu?
Anh giở lịch công tác, hôm nay là ngày thứ Hai đầu tiên của tháng Ba,
chẳng phải ngày này năm trước và cả năm trước nữa, anh đang có mặt tại
trường Minh hay sao? Phải, là lễ hội thường niên mà khoa cô tổ chức. Năm
trước nữa anh đến, cô ra tận cổng đón anh, kéo anh tham quan trường rồi tíu
tít giới thiệu như một hướng dẫn viên chuyên nghiệp, còn dặn anh ngồi thật
“ngoan” để cô yên tâm lên làm đạo diễn sân khấu. Giờ này, Minh có đang
bận rộn như mọi năm không?
Tiếng chuông điện thoại reo lên.
- Hôm nay rảnh không Phong, tối theo bố đi gặp mặt gia đình bên kia nhé.
- Tiếng bố vang vọng.
Anh cười đau khổ, chút mảy may ý định “khách không mời vẫn đến” vừa
le lói, bỗng chốc bị dập tắt không thương tiếc.
3:00 p.m
Minh lưỡng lự mãi, chính cô cũng ngạc nhiên với tâm trạng giằng co này
của mình. Cô và Phong đã không liên lạc từ ngày chia tay tới giờ, sao bỗng
dưng hôm nay cô lại thèm gọi điện thoại hay nhắn một tin cho anh đến vậy?
Những ký ức màu nhiệm ngày xưa ào ạt trở về bên cô, tưởng chừng chỉ cần
xoay lưng, giơ tay ra là có thể chạm vào.
Ngày ấy, cô hồi hộp cho chương trình chuẩn bị diễn ra một, thì háo hức
đợi anh đến xem những cố gắng, nỗ lực của khoa cô mười. Trong mắt cô, anh
là một người rất giỏi, có thể nói là “siêu việt” - nhân viên kinh doanh xuất
sắc, đạo diễn của các chương trình tổng kết cuối năm kiêm vị trí MC cho mọi
ngày hội hè của công ty. Những chương trình văn nghệ sinh viên như thế này
đâu còn xa lạ gì đối với một người như anh. Cô biết thế nhưng vẫn luôn
muốn mời anh đến tham gia để sống lại những ngày tháng sinh viên trẻ trung
đầy nhiệt huyết. Để rồi lần nào đến, anh cũng hỏi: - Tại sao em luôn đứng sau
cánh gà, sao không tự tin lên sân khấu biểu diễn?
Năm nay, em sẽ biểu diễn trước rất đông khán giả, còn anh đang ở đâu?
Cô thoáng nghĩ tới hành động sẽ gọi điện hỏi thăm, và rồi lại mời anh đến
trường xem lễ hội. Có nên không? Chỉ là một đêm hội thôi mà. Anh có từ
chối không? Anh vẫn luôn thích ngắm lại quãng đời sinh viên đẹp đẽ của
mình mà...
Nhưng cô với anh còn là gì của nhau nữa đâu?
Suy nghĩ mạo hiểm vừa le lói, cô đành cay đắng vùi dập không thương
tiếc.
7:00 p.m
Phong đưa bố đến nhà hàng theo lịch hẹn. Trên đường đi, bố cứ nhắc mãi:
- Không được tỏ ra bất lịch sự, không vui con nhé. Sớm muộn thì tương lai
của con cũng sẽ gắn bó với gia đình ấy.
Phong cười buồn, im lặng chẳng nói gì. Rốt cuộc, anh nghe theo lời bố và
quyết định thế này có thực sự tốt cho tất cả không, cho bố mẹ, cho anh?
Nhưng còn Minh thì sao?
Kim phút nhích dần đến con số Sáu, gia đình bên kia vẫn chưa xuất hiện.
Anh còn nhớ giờ này năm ngoái, anh đang đi công tác xa nhà, giữa đường về
phải xuống xe bắt taxi đến thẳng trường Minh. Chương trình bắt đầu từ bảy
giờ ba mươi phút, mà một tiếng sau anh mới có mặt. Cả hội trường đông
nghịt, anh phải đứng xem, rồi khi kết thúc đêm hội, tất cả lục tục kéo nhau ra
về, anh tìm một chỗ ngồi đợi Minh, lúc đó mới thấy cô lò dò ra sân khấu để...
dọn dẹp.
Cô gái của anh luôn chỉ biết khuất sau hậu trường, làm những công việc
thầm lặng.
Năm nay là năm học cuối của Minh, cô đang làm gì ở đó? Đó là chương
trình cuối cùng của cô ở trường đại học, những năm sau, cô sẽ giã biệt để
bước vào cánh cửa cuộc đời, đầy thử thách và khó khăn.
Chẳng phải đó cũng là lúc anh thực sự không bao giờ có thể biết cô đang ở
đâu nữa hay sao? Nếu muốn nhìn thấy cô, anh phải tìm bằng cách nào?
Anh vội vàng đứng dậy, lao vội ra cửa, tức thì bố nắm chặt cổ tay anh,
giọng đầy ngạc nhiên: - Con đi đâu đấy, định làm gì?
- Bố, chỉ một lần này, bố hãy để con làm theo ý mình. Rồi sau đó, chắc
chắn con sẽ nghe lời bố. - Anh đã không còn biết gì nữa, tâm trí chỉ hoàn toàn
hướng về cô gái ấy, người mà anh yêu thương nhất trên đời.
10:30 p.m
Đêm hội thành công rực rỡ, tiết mục hài của lớp cô ra sân khấu mang đến
cho khán giả những tràng cười dữ dội. Họ cổ vũ hò hét nhiệt tình khiến Minh
diễn càng lúc càng hăng hái. Chương trình kết thúc bằng ca khúc Cảm ơn tình
yêu như một lời chia tay khóa sinh viên chuẩn bị ra trường như Minh. Ban tổ
chức và dàn diễn viên nắm tay nhau hát trên sân khấu. Rất nhiều bạn bè cô
không kìm được cảm xúc, họ ôm nhau khóc khi cảm giác chuẩn bị rời xa mái
trường bốn năm gắn bó đã phả những luồng hơi thở gấp gáp đầy bịn rịn.
Minh không khóc, cô biết, những cảm xúc quyến luyến, xúc động nhất, cô
sẽ chỉ giữ cho riêng mình. Để đến khi bản thân cô độc chìm khuất trong bóng
tối, có lẽ nước mắt sẽ trào ra ngay khi đang mỉm cười nhớ về bốn năm sinh
viên đầy sức sống.
Có tiếng chuông điện thoại, là Hoàng, cậu bạn học từ hồi cấp ba. Sau khi
nghe cô kể về chương trình lễ hội này, Hoàng đã rất hứng thú, liền xin Minh
vé đến xem. - Tao đi cùng bạn, nhưng muộn quá bọn nó lục tục kéo nhau về
hết rồi. Mày đã có ai đưa về chưa, hay để tao đèo về cho?
Minh thở phào nhẹ nhõm, chương trình kết thúc muộn thế này, cô định
qua nhà bạn gần trường ngủ nhờ một đêm, nay như người suýt chết vớ được
cọc, không ngần ngại mà đồng ý ngay.
Anh Phong, anh đang ở đâu, giờ này năm ngoái anh còn đưa em về, mắng
em sao lại mặc phong phanh thế, và còn nói rằng nếu lần sau không mặc ấm,
anh sẽ không đến đón nữa cơ mà. Em mặc ấm rồi, anh đang ở đâu? Năm nay
em đã dũng cảm lên sân khấu biểu diễn, sao lại không có anh đến xem?
10:40 p.m
“Minh đã lên diễn một tiết mục rất đặc biệt trên sân khấu, và cũng như
mọi lần, cô ấy lại ở lại đến phút cuối để dọn dẹp”, Phong tự nhủ. Anh cứ
tưởng từ hôm chia tay đến mãi mãi về sau, sẽ không bao giờ đủ dũng khí để
gặp lại Minh nữa. Nếu gặp cô, tình yêu cố dồn nén trong anh bấy lâu nay sẽ
lại trào dâng, liệu anh có thay đổi quyết định của mình, có khiến bố mẹ đau
lòng không?
Mẹ anh đang bước vào đợt xạ trị lần thứ tư, mái tóc dài đã rụng lả tả. Từ
một gia đình khá giả, cả nhà anh đã phải bán tất cả đồ đạc quý giá để có tiền
cho mẹ chữa bệnh. Cách đây nửa năm, khi biết bệnh tình của mẹ quá nặng, y
học trong nước chưa đủ công nghệ để chữa khỏi, bố đã kéo anh ra một góc,
nghẹn ngào nói: - Phong, bố xin con hãy cứu lấy mẹ. Ông giám đốc bệnh
viện này là bạn học cũ của mẹ, từ lâu con gái ông ấy đã yêu con. Bố xin con
hãy vì mẹ mà lấy cô ấy, ông giám đốc đã hứa là sẽ tạo điều kiện đưa mẹ ra
nước ngoài để chữa trị. Chỉ có cách này mới cứu được mẹ con thôi, bố xin
con...
Nước mắt lã chã rơi, bố từ từ gục xuống, níu lấy chân Phong. Anh đứng
sững, những ước mơ về tương lai, về hạnh phúc dường như đã tan biến trong
màu trắng lạnh lẽo của bệnh viện, bỏ anh trôi về nơi xa lắm...
Phong thẫn thờ ngoài cổng trường quan sát những người còn lại ra về. Mọi
năm anh đều đến đón Minh, năm nay cô sẽ về bằng cách nào, có mặc ấm
không? Năm ngoái, anh đã tặng cô một chiếc đồng hồ quả quýt, anh muốn
nhắn nhủ cô rằng, đừng bao giờ về nhà muộn nếu người đưa đón cô không
phải là anh. Thời gian, sao thời gian trôi qua lạnh lùng tàn khốc vậy...
Minh đang chạy ra cổng, khuôn mặt hớt hải mệt mỏi. Không kìm lòng
được, anh định gọi tên cô, nói những lời cuối cùng trước khi gia đình anh
cùng cả gia đình bên kia sang nước ngoài chữa bệnh cho mẹ. Nhưng rồi,
tiếng gọi của anh nghẹn lại trên đầu môi...
Minh chạy về phía một người con trai, chắc bằng tuổi cô, nở nụ cười vui
vẻ và ngồi lên xe của cậu ấy. Trong giây phút này, Phong không biết mình
thực sự đang nghĩ gì. Có một chút trong tâm khảm nói anh hãy yên tâm,
Minh đã tìm được một ai đó bao bọc mà không còn phải đau buồn vì anh nữa.
Nhưng sâu trong trái tim, lại có tiếng khóc nào đó não nề nhắc anh, người
con gái mà anh rất yêu, đã mãi mãi rời xa...
***
Trong túi xách của Minh, chiếc đồng hồ vẫn chạy êm đềm. Thời gian trôi
không ngừng nghỉ, báo hiệu những điều vẫn đang từng ngày từng giờ thay
đổi. Minh còn yêu anh, sẽ mãi yêu anh, nhưng biết đâu vào ngày mới nào đó,
cô lại có thể nhìn thấy mình bình yên trong ánh mắt của một người khác...
Hãy tin vào sự kỳ diệu của thời gian...
***
Phong trở về nhà, đã sẵn sàng đón nhận gương mặt không hài lòng của bố.
Anh chấp nhận, dẫu sao đây cũng là lần cuối anh tự cho phép mình sống với
tình yêu và trái tim thật thà.
Từ nay về sau, anh sẽ là con người của gia đình. Còn Minh, cô ấy sẽ ổn
thôi, cô ấy từng đau khổ, nhưng rồi thời gian sẽ khiến tất cả chúng ta bình
tâm trở lại, Minh cũng đã tìm thấy hạnh phúc thực sự là của mình.
Hãy tin vào điều kỳ diệu của thời gian, còn nếu không, hãy tin vào sự phôi
phai theo thời gian...
Bích Hiền
2. Chia Tay Và Quay Lại
“Xin lỗi, chịu đựng không phải nghề của tớ. Chia tay đi. Ok?”
“Không phải lắm chuyện, bây giờ định thế nào?” “Không đùa đâu. Chia
tay. Đừng tưởng chỉ mình mới có tự trọng, chỉ mình mới xứng đáng để người
khác phải lụy như thế.”
***
Nó tên Huấn, mười bảy tuổi, thấp - nếu không muốn nói là lùn tịt, mắt
một mí, mũi tẹt, thể thao ổn - thực tế thì môn gì cũng biết và dừng ở mức tạm
được. Cái vị trí trong trường chuyên - chỉ của tỉnh lẻ miền Trung nhưng nổi
tiếng cả nước - cho nó bước đi trước bao cặp mắt thèm muốn của người khác.
Nó lững thững lết đôi dép có quai cũng như không, bước qua cổng trường.
Hết tung tăng, nhảy nhót, rồi lại bước giật lùi, ngẩng đầu vênh vênh, vui vẻ
cười đùa.
Một thế giới khác với Huấn, là Hương.
Cô bé khá nhỏ nhắn, cũng tung tăng, vô tư, cũng thoải mái cười đùa
nhưng thực tế là cực kỳ sắc sảo, cá tính. Hương khá xinh trong mắt mọi
người, chỉ mỗi Huấn là ngay cả đến bây giờ cũng chẳng chịu nhận thấy, nó
chỉ ấn tượng cái nguýt sắc như dao cạo và nụ cười hồn nhiên tỏa nắng của cô
bé.
Học cùng trường nhưng suốt năm lớp Mười cả hai không ai biết mặt ai,
cho dù đều bùng tiết thường xuyên chỉ để lang thang trên sân trường. Nhưng
rồi một ngày đẹp trời, chính xác là có hơi âm u, duyên số cũng kéo hai thế
giới xa lạ ấy đến với nhau bằng một điểm chung - thể thao.
Lớp của Hương và Huấn giao hữu bóng chuyền nữ. Hương nổi bật nhất
trên sân, cả vì bóng chuyền và cả nụ cười hồn nhiên luôn sẵn sàng nở trên
môi. Còn Huấn, vẫn cái thói quen của nó, đứng xem và chỉ chờ cơ hội là lại
chêm một câu pha trò, cái thứ vẫn làm cho nó lắm bạn bè và cũng không ít
người cảm thấy khó ưa.
Ngay thời điểm ấy, nó chưa hề có chút ấn tượng nào về Hương. Có chăng
cũng chỉ là “Mình nói mà cái đứa lắm lời kia dám nguýt. Đã kiêu lại còn
điêu!”. Vài ngày sau, nó đang ngồi trên ghế đá cười đùa với đứa bạn thì
Hương tới bắt chuyện và xin nick Facebook.
Điều này khá bất ngờ với Huấn. Ngay lập tức, hành động nhỏ ấy khiến nó
bắt đầu để ý đến cô bạn khác lớp. Gì chứ Facebook là nghề của Huấn, nó add
Facebook của Hương rồi inbox chém gió, và nó thẫn thờ nhận ra, lâu lắm rồi
mới bị chặn họng, một cách quá dễ dàng. Hương, sắc sảo hơn bất cứ đứa con
gái nào nó gặp trước đó.
Nó thích Hương. Chỉ là thinh thích theo kiểu tình cảm tuổi học trò. Bình
thường mồm mép như máy nhưng đến khi xin số điện thoại con bé mình
“thinh thích”, nó lại thấy khó không tả nổi. Chưa kịp tính kế thì bỗng nhiên
Hương xin số nó. Chẳng biết là phúc hay họa nhưng nó cứ cười cái đã, tủm
tỉm cả đêm không ngủ được, thẫn thờ cả ngày hôm sau đi học, chẳng khác gì
bùng tiết.
Rồi sau đó là chuỗi ngày nhắn tin và nhắn tin. Với cái tính ăn nói không
biết chừng mực của nó, bị cô bé nhạy cảm như Hương giận là chuyện tất yếu.
Ngày sinh nhật Hương cũng là ngày đội bóng chuyền lớp cô bé bị loại. Vài
hôm sau, Huấn nhắn tin với giọng điệu đùa cợt quen thuộc: “Lớp cậu khi nào
đánh tiếp?”.
Năm phút... mười phút... một tiếng sau... Huấn vừa học vừa nơm nớp
ngóng điện thoại, chờ một tiếng “bíp” báo SMS nhưng vẫn chỉ là im lặng. Nó
cũng không vô tư đến mức không nhận ra Hương đang bực. Nó nhắn tin xin
lỗi, chịu để Hương “nguýt” qua SMS một lúc cho nguôi, rồi lại nhắn tin vui
vẻ như bình thường...
Hai giờ ba mươi phút sáng... hai đứa chính thức là một đôi. Một cách rất
bất ngờ, tự nhiên đến không thể hiểu nổi. Thậm chí nếu có ai hỏi đứa nào ngỏ
lời đầu tiên thì chắc chắn cả hai chỉ biết lắc đầu: “Không biết”.
Người ta nói “Cái gì đến dễ dàng, thì cũng nhanh chóng biến mất”. Đúng
với ai thì không biết, chứ với hai cái đứa cá biệt này, đáng vứt đi. Tất nhiên
hai cá tính kiểu này một khi đến với nhau thì giận dỗi là chuyện thường
xuyên. Huấn, tuy cá tính, nhưng không “dám” mạnh bằng Hương, nó tâm
niệm con trai phải nhẫn nhịn. Mà cũng đúng thôi, chỉ nó mới suốt ngày mắc
lỗi để Hương phải giận, nhiều đến mức không thể nhớ nổi.
Còn nhớ lần đầu tiên bị giận, và cũng là lần đầu tiên Huấn làm Hương
khóc, vẫn do cái thói vung tay quá trán.
“Mày tán con bé kia nhanh thế à. Cũng xinh đấy.”
“Tao có thèm tán đâu. Chính nó xin Facebook rồi xin số điện thoại của tao
cơ mà.” Khổ một nỗi, tối đó Hương nhắn tin làm quen đứa bạn thân ấy của
Huấn, chỉ với mục đích để dễ quản lý hơn. Và thằng bạn ấy vô tư kể lại
chuyện mà Huấn nói lúc chiều.
Hương, với lòng kiêu hãnh và cả cá tính của mình, cảm thấy bị xúc phạm.
Cô bé khóc, buồn, thất vọng, nhắn tin cho Huấn, vẫn kiểu nhắn tin khiến
người khác phải suy ngẫm đau hết cả đầu mới đoán ra được ý tứ: “Lúc chiều
đi chơi với Hoàng à? Vui không?”.
“Thì chỉ PES, chém gió như bình thường. Sao tự nhiên hỏi lạ thế?”
“Nghe bảo vui lắm cơ mà. Hotboy, con gái xếp hàng tán cơ mà.”
“Cũng bình thường. Đùa nó thôi. Giận à?” “Ta... chia tay đi. Thất vọng
lắm rồi. Lâu lắm mới khóc vì con trai. Nhiều đứa tôn trọng tớ hơn cậu nhiều.
Ok?”
Lại xin lỗi, lại giải thích hứa hẹn, mất cả đêm, cuối cùng Huấn cũng
thuyết phục được cô bé bướng bỉnh kia nguôi ngoai.
Sáng hôm sau mọi thứ lại trở về như bình thường. Hai đứa vẫn bên nhau
đến trường, cười đùa, như tối qua chỉ là một giấc mơ.
Đó là thời gian đầu.
Còn dần dần, giận dỗi trở thành thói quen. Người giận và người năn nỉ vẫn
chẳng bao giờ thèm đổi chỗ, mặc nhiên như đó là trách nhiệm của mình.
Không giận vài tuần là Hương lại lên Facebook: “Cuộc sống êm đềm đến
mức buồn chán”. May mà Huấn chẳng khi nào chịu để Hương “buồn chán”
quá lâu, vài ngày không mắc lỗi, có lẽ nó cũng ngứa ngáy tay chân.
Hơn nữa, Hương lại sắc sảo, tinh ranh quá mức cần thiết. Cứ mười lần
Huấn nói dối, thì chín lần Hương đánh phủ đầu và phát hiện ra, lần duy nhất
Hương không nghi ngờ, thì y như rằng, có “tai mắt” mách cho cô bé. Mà
Huấn nói dối, cũng có cái mục đích tế nhị của nó.
Chả là nó nghiện PES. Trước khi yêu Hương, nó phải trốn bố mẹ đi chơi,
bây giờ, Hương không cấm nhưng hạn chế tối đa để nó tập trung học. Nó tự
ví mình với nhân dân ta thời Pháp thuộc, tức là “một cổ hai tròng nô lệ”.
Cũng vì thế, cứ lâu lâu lại phải trốn người yêu đi chơi điện tử. Nghĩ ra,
cũng khổ thân!
Rồi thì như quy luật tất yếu của lịch sử, có áp bức sẽ có đấu tranh, Hương
dần dần thường xuyên giận dỗi vô cớ, đúng phong cách của con gái. Và sáu
tháng sau, Huấn, trong một lần bị Hương giận không cần nguyên nhân, bực
mình, lòng tự trọng không phải là nhỏ của nó kìm nén bấy lâu nay giờ lại nổi
lên.
Lần đầu nó dám vặc lại Hương: “Xin lỗi, chịu đựng không phải nghề của
tớ. Chia tay đi. Ok?”.
“Không phải lắm chuyện, bây giờ định thế nào?”
“Không đùa đâu. Chia tay. Đừng tưởng chỉ mình mới có tự trọng, chỉ
mình mới xứng đáng để người khác phải lụy như thế.”
“Ha ha. Hôm nay say à. Bắt đầu nói lung tung. Cho nói lại.”
Huấn im lặng.
Năm phút... mười phút... “Làm sao đấy. Đừng nói là biết giận đấy nhá.
Con trai mà thế à?”
Lần đầu tiên hai đứa đổi chỗ. Lần này Huấn là người giận. Cũng không
hẳn là giận. Nó khùng! Nó quyết tâm chia tay cho bằng được.
Còn Hương. Lần đầu tiên trong đời, cô bé hạ mình trước một thằng con
trai. Lúc mới yêu, cô bé còn khẳng định với Huấn hai điều: Một là không bao
giờ xin lỗi, chia tay thì thôi; Hai là sẽ chẳng bao giờ biết ghen là gì. Nhưng
giờ cô bé nhanh chóng xóa đi hai cái phương châm kiêu hãnh ấy, cũng chỉ vì
đã quá yêu.
Biết thế, nhưng Huấn một khi đã đến giới hạn của sự kiềm chế, thì không
dễ gì nguôi ngoai.
Ngay trong đêm ấy, ướt đẫm nước mắt, Hương làm cho Huấn một chiếc
ghế bành handmade bằng que kem, coi như món quà cuối cùng, kèm theo
một bức thư xin lỗi và năn nỉ Huấn một cơ hội để thay đổi.
Sáng ra khỏi nhà, Huấn bị Hương chặn lại: “Có quà này, lỡ làm từ trước,
dù chia tay thì cũng cầm lấy làm kỷ niệm”.
“Cặp đây, cho vào rồi để tớ đi học kẻo muộn.” Huấn hờ hững quay mặt
đạp vội xe đi, không muốn nhìn nhưng vẫn kịp liếc qua đôi mắt sắc sảo của
Hương, đôi mắt đã đỏ lên vì khóc và mất ngủ. Mắt nó cũng cay cay. Đến lớp,
nó vội vàng mở cặp, bóc quà, đọc thư. Nó xuôi hẳn, nhưng vẫn chưa thực sự
muốn quay lại với Hương. Nó vẫn quá yêu Hương, thương Hương, nhưng lại
ích kỷ thương bản thân nó hơn.
Rồi nó nghĩ: “Đến đâu thì đến, mặc cho ông Trời quyết định”, cầm máy
nhắn tin: “Ê! Cho một cơ hội đây. Tung đồng xu. Ok?”.
Vẫn như thường lệ, chơi trò gì với Huấn, Hương cũng thắng. Hương nhảy
tưng tưng như nhặt được tiền, cười như hét ngay giữa cầu thang đông người.
Còn Huấn, cúi gằm mặt, giả vờ thất thểu quay gót về lớp. Nó cúi mặt, thực tế
là để giấu nụ cười đang nở trên môi.
Nói là quay lại nhưng một tuần sau Huấn mới chịu nhắn tin cho Hương.
Một tuần sau nữa, hai đứa mới lại như xưa. Hương đã cho nó thấy, thế nào là
“bát nước hắt đi vẫn lấy lại được”. Hai đứa chẳng thể yêu nhau hơn trước. Vì
đơn giản, khi nào cũng như khi nào, hai con tim cháy bỏng từng ngày, từng
giờ, nồng nàn, say mê. Cũng vì thế nên chẳng biết khi nào yêu hơn khi nào,
cũng chẳng thể kết luận ai yêu ai hơn. Hai đứa cũng cãi nhau mấy ngày rồi
đưa ra kết luận “yêu bằng nhau”!
Hương nhảy đẹp. Cứ trước mỗi lần lên sân khấu, cô bé lại kéo bằng được
Huấn tới nói chuyện. Nội dung lúc nào cũng là:
“Trang điểm này, xinh không?”
“Không.” “Thật không?” “Không.”
...
Huấn giỏi đá cầu. Cứ sau mỗi lần chiến thắng, nó chưa kịp hét lên tự hào
thì cái đứa nhảy lên làm loạn đầu tiên sẽ vẫn luôn là Hương. Đứa nào dám
thắng Huấn, Hương nguýt cho cái thì đêm về cũng khó ngủ.
***
Lên lớp Mười hai, hai đứa đã biết nhắc nhở nhau học hành tử tế, nhưng
vẫn dành thời gian cho nhau, thường xuyên không biết chán. Vẫn giận dỗi
liên tục. Lúc nhẹ thì dỗ dành vài câu, có nặng hơn một tí thì Huấn lôi cái trò
“khổ nhục kế” của nó ra soạn đi soạn lại.
Ví dụ nếu giận đúng lúc sắp mưa, nó sẽ đến đứng gần nhà Hương, nhắn
tin: “Hết giận thì về. Không thì đứng đây đến sáng mai”.
Kết quả lúc nào cũng như lúc nào, Hương chả giận lâu được.
Cũng đôi lần, một trong hai đứa dở chứng đòi chia tay. Nếu là Hương thì
Huấn năn nỉ, nếu là Huấn thì ngược lại. Gì chứ, mấy bài năn nỉ của hai đứa
xứng đáng đứng trên Binh pháp Tôn Tử một bậc. Rồi thì cả hai đều đậu đại
học, thậm chí là điểm cao, vào hai trường đại học thuộc hàng lớn nhất Hà
Nội. Huấn còn được đi dự hội nghị khen thưởng của Tỉnh.
Tiếc là trước ngày nhận thưởng khoảng vài tuần, Huấn lại đòi chia tay
Hương.
Nó bỗng dưng thấy chán, nó muốn tự do, nó đã quá ngao ngán việc Hương
cứ thích chửi đời chửi người qua Facebook mỗi khi bực nó. Yêu không lý do,
nhưng muốn chia tay, nó mượn đủ mọi cớ.
Hương vẫn không thể hiểu nổi tại sao mọi thứ lại tối sầm trước mắt mình
thế này. Chưa kịp vui niềm vui đỗ đại học, cô bé đã chìm trong đau khổ và
nước mắt. Khóc, tuyệt vọng, Hương chỉ biết tìm mấy đứa bạn thân, gục đầu
nức nở. Cô bé không dám nghĩ cuộc sống của mình nếu không có Huấn sẽ
như thế nào. Đêm khóc, sáng dậy xót xa, bắt đầu trở thành công việc thường
ngày của Hương.
Còn Huấn. Vẫn khóc, tiếc cho quá khứ, thương cho Hương, nhưng không
hiểu sao nó mất hết cảm xúc. Nó cũng nhanh chóng quên đi, lại vui vẻ cười
đùa. Nó tin nó đã hết yêu Hương.
Nó cũng tự biết, nó tệ như thế nào. Hương nhắn tin nó không trả lời, nó sợ
mình mềm lòng.
Gần một năm rưỡi, người bên nó động viên học hành là Hương, người
quan tâm nó là Hương, người giúp đỡ nó, yêu thương nó là Hương, người hy
sinh vì nó cũng lại là Hương. Và đến khi nó nhận thưởng, người tủi thân
chính là Hương, người một mình ở nhà xem ti vi là Hương, người cười tự
hào, khốn nạn thay, lại là nó. Hương vẫn nhắn tin chúc mừng: “Chờ cả buổi
mới thấy đọc đến tên. Hồi hộp thật. Áo đẹp, cơ mà quần mua ở đâu, nhìn
không chấp nhận được”.
Huấn vẫn không trả lời.
Huấn đọc được tin nhắn của Hương với đứa em khóa dưới. Khóe mắt nó
lại cay cay: “Có lẽ chồng chị sau này, chị cũng không thể yêu như yêu anh
Huấn”. Nó không ngủ một đêm. Sáng hôm sau, soạn tin nhắn: “Chúng ta
quay lại đi”.
Một đêm suy nghĩ để soạn tin nhắn, nhưng chỉ với một giây phân vân, nó
lại không thể ấn gửi và ném điện thoại ra xa khỏi tầm tay.
Nó ra Hà Nội bắt đầu cuộc sống xa nhà. Phòng nó có ban công với chậu
hoa trà. Những ngày đầu cô đơn lạnh lẽo nơi đất khách, nó đứng bên ban
công, nhớ Hương. Nó lại soạn tin nhắn. Lại thêm một lần nữa, có thứ gì đó
mơ hồ ngăn nó không ấn gửi, ngăn nó tìm về yêu thương.
Rồi, một cô gái Bắc, nhẹ nhàng, đi qua đời nó, kéo nó ra khỏi những suy
nghĩ vẩn vơ về Hương. Nó thiếu thốn tình cảm, và nhanh chóng đến với
người đó. Bình yên, ngọt ngào, nó lại tưởng nó đã quên Hương.
Chưa được một tháng, cuộc sống của nó vẫn đang êm đềm trôi, vẫn khá
hạnh phúc với người yêu mới, thì nó bắt gặp trên Facebook ảnh đứa bạn thân
cõng Hương, Hương đau chân. Nó ghen, chính nó cũng không hiểu nổi, nó lại
nhớ Hương. Suy nghĩ trong nó đột ngột quay một trăm tám mươi độ. Nó từ
chối đi chơi với người yêu. Đầu nó nhanh chóng không còn hình ảnh của
người yêu nữa.
Nó đứng trước hai con đường. Một là tiếp tục cuộc sống êm đềm, cố gắng
tốt với người con gái kia. Hai là quyết tâm quay lại với Hương, nó tin Hương
vẫn chưa thể quên nó, nhưng trước mặt nó, sẽ là sóng gió. Nó hỏi ý kiến bạn
bè, suy nghĩ mấy đêm không ngủ. Cái tính của nó, không thể sống dối trá trái
tim. Và nó quyết định khốn nạn thêm lần nữa, vứt bỏ tất cả, cả lòng tự trọng
của mình, để nắm lấy một cơ hội về bên Hương.
Huấn lại nhắn tin cho Hương. Lâu lắm rồi. Tối đó cả hai không ngủ. Cả
hai lại khóc. Huấn khóc vì hận mình, vì nhớ Hương. Còn Hương, chỉ có thể
khóc vì quá đau.
Hương đã lết qua những ngày chìm trong đêm tối, để tìm lại nụ cười.
Đang dần dần tạm quên đi quá khứ đau thương, thì Huấn, lại xen ngang vào
cuộc đời cô bé, làm trái tim quặn thắt. Chưa thể tìm lại tình yêu khi mà
Hương đã mất hết lòng tin vào nó, chỉ thấy trước mắt là quá khứ, một quá
khứ cô bé vẫy tay kêu cứu, còn Huấn, lạnh lùng, nhăn mặt, bước đi.
Hương không thể chấp nhận sự quay về muộn màng của Huấn. Nỗi đau
che mờ đi thứ tình yêu đã dần vơi. Hương nói với Huấn đã yêu người khác.
Nhưng ai chẳng biết Hương thông minh, khó lường như thế nào. Cũng có thể
đúng vậy, cũng có thể Hương nói thế để Huấn hết hy vọng mà quay lại với
cuộc sống đang màu hồng của mình.
Huấn chả thèm quan tâm. Cứ cho là Hương yêu người khác, nó sẽ chờ,
chờ đến khi nào Hương chia tay để lại có cơ hội. Vợ tương lai của nó, không
thể là ai khác. Mất hết lòng tin thì nó sẽ lại mang về cho Hương, quá khứ lắm
mộng mơ thuở ấy, nó cũng sẽ lấy về cho bằng được. Nó sẽ chờ, sẽ chờ cho
bằng được.
***
Huấn suy sụp đi trông thấy. Đã gần mười ngày từ khi nó xin Hương một
cơ hội quay về và bị từ chối. Nó giở đủ mọi trò của ngày xưa, nó bi quan đến
mức tạo ra ba vết sẹo trên cánh tay, chẳng để làm gì. Nó vẫn hằng ngày nhắn
đôi ba tin nhắn hỏi thăm Hương. Hương vẫn vô tình đáp trả, lâu lâu lại lên
Facebook cứa thêm vào nỗi đau của Huấn bằng những dòng status tình cảm
với người yêu - có thể là trong tưởng tượng; hoặc share link những bài hát mà
nghe cái tên, Huấn đã muốn khóc, ví dụ... Xóa tên anh.
Đã gần mười ngày Huấn cứ một ngày mười tiếng ngồi không ngoài ban
công, chỉ để... ngắm hoa trà. Hương, vẫn giữ quan điểm, cho rằng Huấn lại
chỉ yêu nhất thời, dài lâu chẳng qua là ảo tưởng. Hương có cái lý của mình,
không thể mạo hiểm để đau thêm lần nữa.
Huấn chẳng làm gì khác được, chỉ... ngồi cạnh chậu hoa trà ngoài ban
công, viết lại chuyện của nó để có thêm dũng khí, để tiếp tục đợi chờ.
Dù chẳng ai thèm tin. Nhất là Hương.
3. Em Chết Rồi!
Và mất một ai đó cũng không đáng sợ. Chỉ có những trạng thái cảm xúc
khi không còn người đó ở bên nữa mới là đáng sợ.
***
1.
Cuối cùng thì cũng đến nơi - ngôi nhà cô thấy trong ảnh vài tháng trước
trên Facebook của anh. Hàng rào sắt sơn đen. Tường gạch đỏ. Khoảng sân bé
xíu vẫn ngập tuyết. Việc còn lại là chờ đợi.
Cô ngước lên, khẽ cảm ơn người phụ nữ tóc vàng cao lớn. Bà mỉm cười
lắc đầu ra hiệu không có gì và rảo bước đi. Thoáng chốc, bóng bà đã khuất.
Thành phố lạ lẫm của anh sang giữa tháng Ba rồi mà vẫn ngủ say sưa
trong tuyết lạnh.
Ngay khi vừa đặt chân xuống sân bay, nhìn thấy cái màu trắng xóa giăng
phủ khắp nơi ấy, cô đã phát hoảng lên được. Đáng lẽ cô nên tham dự nốt
phần cuối của buổi lễ để được ở bên cạnh gia đình và người thân thêm chút
nữa. Nhưng một dòng lý trí khác, mạnh mẽ hơn, đã gào thét trong cô. Cô phải - đi - tìm - anh! Cô - có - thể - tìm - gặp - anh!
Và thế là, trong vài tích tắc ngắn ngủi, cô đã quyết định bước đi. Mất hơn
nửa ngày để tìm ra ngôi nhà này. Mất hơn nửa giờ cho nỗi xúc động khi cô
đứng dang tay, bắt những hạt tuyết xốp nhẹ mong manh, đợi anh. Mất hơn
nửa giây để cô nhận ra cái bóng dáng cao gầy quen thuộc đang đi về phía cô.
Anh khựng lại, trân trân nhìn cô. Anh có thể nhìn thấy cô? Nhất thời ngạc
nhiên, cô không cất nên lời. Cả hai chỉ đứng đó. Im lặng. Cách vài bước
chân. Giữa màn tuyết lung linh mơn man phủ trắng vai áo. Hệt như một cảnh
quay vừa cao trào vừa lãng mạn trên màn ảnh.
Không biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua. Cô chỉ biết bản thân cứ mải
miết để mình rơi trong đôi mắt dịu dàng ấy - đôi mắt sau bao nhiêu những
ngày những tháng cô mới lại được chạm vào. Tại sao chỉ mình anh nhìn thấy
cô?
Phải chăng đây là một đặc ân của Thượng Đế?
- Em chết rồi!
Cô lên tiếng, phá tan sự im lặng bướng bỉnh. Và cô thấy như mình đang tự
thú hơn là thông báo một điềm gở cho anh.
***
Phải, đúng là cô đã chết. Cô gặp tai nạn giao thông bất ngờ năm ngày
trước. Ký ức trong cô chỉ còn sót lại vài hình ảnh rời rạc. Chiếc xe mô tô
phân khối lớn lao thẳng vào cô. Người cô bắn lên không trung rồi nhanh
chóng rơi xuống cạnh lề đường. Cô thấy đau buốt ở đầu và lưng. Sau đó, một
vùng tối sâu thẳm vây lấy ý thức cô, lạnh cóng. Cô lịm dần đi, cảm giác như
đang chìm xuống đáy đại dương u tối.
Thức giấc, cô thấy cơ thể mình nằm bất động trên băng ca, những vệt máu
loang đỏ vẫn còn ướt đẫm. May mắn thay, khuôn mặt cô bình thản không tì
vết. Cô trở thành linh hồn này. Vô hình. Nhẹ bẫn...
***—★—***
Tác giả: Nhiều tác giả
Thể loại: Truyện ngắn
Nhà xuất bản: NXB Thời Đại
Đóng gói: nguyenthanh-cuibap
nguồn text: Waka - 23/07/2018
***—★—***
ebook©vctvegroup
1. Hai Mặt Của Thời Gian
Hãy tin vào điều kỳ diệu của thời gian, còn nếu không, hãy tin vào sự phôi
phai theo thời gian...
***
11:17 p.m
Minh khóc òa trong điện thoại. Cuối cùng thì cái ngày tăm tối nhất của
cuộc đời đã hai mươi năm của cô cũng đến, tàn nhẫn kéo cô xuống vũng bùn
đen lạnh lẽo. Ở bên kia đầu dây, Phong ngập ngừng. Anh đang đau đớn, hay
đang mong chờ cuộc gọi này sớm kết thúc?
- Phong, em hỏi anh một câu cuối cùng thôi, em muốn tình yêu hai năm
qua của chúng ta cho em một bài học cụ thể. Anh có muốn khuyên nhủ hay
dặn dò điều gì không? Coi như để em rút kinh nghiệm cho những lần yêu tiếp
theo. - Minh gạt nước mắt, cố thốt ra một câu nói đùa, nhưng hình như chính
cô đang tự xé lòng mình làm trăm mảnh. Không yêu anh nữa, cô đâu còn
thiết tha với ai...
- Em là một cô gái mạnh mẽ Minh à, trong lúc này, anh chẳng muốn đưa
ra lời khuyên dạy gì cả. Dù ngày xưa anh mắng em nhiều thế nào, muốn em
sửa đủ thứ, nhưng chưa bao giờ anh coi đó là khuyết điểm cả. Em rồi sẽ tìm
thấy một người xứng đáng với mình hơn anh.
Minh cắn môi để tiếng nấc không len lỏi vào loa điện thoại, dù cho màn
hình máy giờ đã đẫm nước. “Ngày xưa” ư, sao hai từ này nghe anh nói ra mà
dường như có hàng vạn mũi dao lao thẳng vào tim cô, đau xót và mặn đắng.
- Anh dập máy đi, chúc anh ngủ ngon. Mà anh ơi, em yêu anh, yêu nhiều
và mãi mãi.
11:25 p.m
Phong thẫn thờ, cảm thấy không khí lạnh ngắt như bọc lấy cơ thể mình,
thậm chí còn khiến anh không thể cử động, dù chỉ là đưa tay lên xem mình có
rơi nước mắt hay không. Ừ, không được khóc, không thể, chẳng phải chính
anh đã kết thúc tình yêu này hay sao, đã nói những lời cuối cùng giã biệt một
tình yêu thuần khiết, vậy anh có quyền gì mà nức nở thương tiếc nó? Phải, đó
là quyết định của anh, anh không hối hận, không được quyền hối hận.
Nhưng, sao đến lời cuối cùng, em vẫn nói yêu anh hả Minh? Anh phải
sống thế nào khi câu nói ấy cứ ong ong đầy ám ảnh trong đầu anh?
***
Nửa năm sau...
7:21 a.m
Minh choàng tỉnh giấc, cảm thấy bả vai và cánh tay phải đau nhức dữ dội,
cô chắc mình đã trải qua một giấc ngủ vật vã lắm, nhưng rồi bỗng phì cười
khi tự tưởng tượng mình giống Tôn Ngộ Không đang bị núi đè. Cô với tay
tìm điện thoại, không có cuộc gọi nhỡ nào, thật may mắn. Cô vặn người sang
trái, khẽ chạm vào chiếc đồng hồ quả quýt để sát bên gối, mỉm cười thầm nói:
“Chúc chị may mắn đi em”, rồi cất chiếc đồng hồ vào túi xách mang đi.
Nhanh quá, cô đã là sinh viên năm cuối, chỉ trải qua một mùa hè nữa thôi
là bị đá văng khỏi trường đại học rồi. Cái cảm giác lưu luyến mỗi khi nhìn
thấy các lớp khác dần dần mặc áo cử nhân chụp kỷ yếu, những cô cậu sinh
viên mới vào trường với ánh mắt còn đầy nhiệt tình và háo hức, ngay cả màu
nắng vàng ruộm như mật ong đậu trên chiếc ghế đá quen thuộc mà ngày nào
cô cũng ngồi để chờ tiếng chuông vào học... tất cả khiến cô thấy rùng mình
run rẩy.
Thời gian sao chẳng đợi ai thế, cuộc đời cứ phải đổi thay xoay vần vậy
hay sao, đến ngay cả người cô yêu thương nhất cũng không còn ở bên cạnh
nữa...
Lại nghĩ ngợi vẩn vơ rồi, Minh lắc đầu thật mạnh, tựa như có thể dùng lực
cơ học này để đá bay những ngơ ngẩn trong tâm trí.
Hôm nay, khoa của Minh tổ chức sự kiện lễ hội thường niên, cô vẫn nằm
trong thành phần Ban tổ chức và Đạo diễn cánh trái như mọi năm. Chỉ có một
khác biệt rằng, chương trình này cô có bốn phút lên sân khấu diễn hài. Bốn
phút ngắn ngủi nhưng sẽ là bốn phút huy hoàng nhất trong cuộc đời Minh bốn phút bước ra khỏi vị trí hậu cần, đứng rạng rỡ dưới ánh đèn chói lóa.
8:00 a.m
Phong bước vào văn phòng, vẫn tác phong đúng giờ như mọi ngày. Chưa
có ai đến cả, sau Tết ai cũng có vẻ rệu rã. Bản thân anh cũng vậy, những ngày
này, phố xá thường bị mưa phùn tưới tắm, khiến không gian nhuốm màu lạnh
lẽo sũng nước. Anh thường liên tưởng đến hình ảnh một cô gái đang khóc,
hàng mi ướt đẫm và đôi mắt đỏ hoe, hai má ửng hồng nóng ran. Có phải anh
đang nghĩ tới...?
Phong lắc đầu thật mạnh, tựa như tin rằng có thể dùng động tác này ghìm
nỗi nhớ trong lòng xuống. Nhưng để làm gì chứ, có ngày nào anh không quay
quắt với cảm xúc này đâu?
Anh giở lịch công tác, hôm nay là ngày thứ Hai đầu tiên của tháng Ba,
chẳng phải ngày này năm trước và cả năm trước nữa, anh đang có mặt tại
trường Minh hay sao? Phải, là lễ hội thường niên mà khoa cô tổ chức. Năm
trước nữa anh đến, cô ra tận cổng đón anh, kéo anh tham quan trường rồi tíu
tít giới thiệu như một hướng dẫn viên chuyên nghiệp, còn dặn anh ngồi thật
“ngoan” để cô yên tâm lên làm đạo diễn sân khấu. Giờ này, Minh có đang
bận rộn như mọi năm không?
Tiếng chuông điện thoại reo lên.
- Hôm nay rảnh không Phong, tối theo bố đi gặp mặt gia đình bên kia nhé.
- Tiếng bố vang vọng.
Anh cười đau khổ, chút mảy may ý định “khách không mời vẫn đến” vừa
le lói, bỗng chốc bị dập tắt không thương tiếc.
3:00 p.m
Minh lưỡng lự mãi, chính cô cũng ngạc nhiên với tâm trạng giằng co này
của mình. Cô và Phong đã không liên lạc từ ngày chia tay tới giờ, sao bỗng
dưng hôm nay cô lại thèm gọi điện thoại hay nhắn một tin cho anh đến vậy?
Những ký ức màu nhiệm ngày xưa ào ạt trở về bên cô, tưởng chừng chỉ cần
xoay lưng, giơ tay ra là có thể chạm vào.
Ngày ấy, cô hồi hộp cho chương trình chuẩn bị diễn ra một, thì háo hức
đợi anh đến xem những cố gắng, nỗ lực của khoa cô mười. Trong mắt cô, anh
là một người rất giỏi, có thể nói là “siêu việt” - nhân viên kinh doanh xuất
sắc, đạo diễn của các chương trình tổng kết cuối năm kiêm vị trí MC cho mọi
ngày hội hè của công ty. Những chương trình văn nghệ sinh viên như thế này
đâu còn xa lạ gì đối với một người như anh. Cô biết thế nhưng vẫn luôn
muốn mời anh đến tham gia để sống lại những ngày tháng sinh viên trẻ trung
đầy nhiệt huyết. Để rồi lần nào đến, anh cũng hỏi: - Tại sao em luôn đứng sau
cánh gà, sao không tự tin lên sân khấu biểu diễn?
Năm nay, em sẽ biểu diễn trước rất đông khán giả, còn anh đang ở đâu?
Cô thoáng nghĩ tới hành động sẽ gọi điện hỏi thăm, và rồi lại mời anh đến
trường xem lễ hội. Có nên không? Chỉ là một đêm hội thôi mà. Anh có từ
chối không? Anh vẫn luôn thích ngắm lại quãng đời sinh viên đẹp đẽ của
mình mà...
Nhưng cô với anh còn là gì của nhau nữa đâu?
Suy nghĩ mạo hiểm vừa le lói, cô đành cay đắng vùi dập không thương
tiếc.
7:00 p.m
Phong đưa bố đến nhà hàng theo lịch hẹn. Trên đường đi, bố cứ nhắc mãi:
- Không được tỏ ra bất lịch sự, không vui con nhé. Sớm muộn thì tương lai
của con cũng sẽ gắn bó với gia đình ấy.
Phong cười buồn, im lặng chẳng nói gì. Rốt cuộc, anh nghe theo lời bố và
quyết định thế này có thực sự tốt cho tất cả không, cho bố mẹ, cho anh?
Nhưng còn Minh thì sao?
Kim phút nhích dần đến con số Sáu, gia đình bên kia vẫn chưa xuất hiện.
Anh còn nhớ giờ này năm ngoái, anh đang đi công tác xa nhà, giữa đường về
phải xuống xe bắt taxi đến thẳng trường Minh. Chương trình bắt đầu từ bảy
giờ ba mươi phút, mà một tiếng sau anh mới có mặt. Cả hội trường đông
nghịt, anh phải đứng xem, rồi khi kết thúc đêm hội, tất cả lục tục kéo nhau ra
về, anh tìm một chỗ ngồi đợi Minh, lúc đó mới thấy cô lò dò ra sân khấu để...
dọn dẹp.
Cô gái của anh luôn chỉ biết khuất sau hậu trường, làm những công việc
thầm lặng.
Năm nay là năm học cuối của Minh, cô đang làm gì ở đó? Đó là chương
trình cuối cùng của cô ở trường đại học, những năm sau, cô sẽ giã biệt để
bước vào cánh cửa cuộc đời, đầy thử thách và khó khăn.
Chẳng phải đó cũng là lúc anh thực sự không bao giờ có thể biết cô đang ở
đâu nữa hay sao? Nếu muốn nhìn thấy cô, anh phải tìm bằng cách nào?
Anh vội vàng đứng dậy, lao vội ra cửa, tức thì bố nắm chặt cổ tay anh,
giọng đầy ngạc nhiên: - Con đi đâu đấy, định làm gì?
- Bố, chỉ một lần này, bố hãy để con làm theo ý mình. Rồi sau đó, chắc
chắn con sẽ nghe lời bố. - Anh đã không còn biết gì nữa, tâm trí chỉ hoàn toàn
hướng về cô gái ấy, người mà anh yêu thương nhất trên đời.
10:30 p.m
Đêm hội thành công rực rỡ, tiết mục hài của lớp cô ra sân khấu mang đến
cho khán giả những tràng cười dữ dội. Họ cổ vũ hò hét nhiệt tình khiến Minh
diễn càng lúc càng hăng hái. Chương trình kết thúc bằng ca khúc Cảm ơn tình
yêu như một lời chia tay khóa sinh viên chuẩn bị ra trường như Minh. Ban tổ
chức và dàn diễn viên nắm tay nhau hát trên sân khấu. Rất nhiều bạn bè cô
không kìm được cảm xúc, họ ôm nhau khóc khi cảm giác chuẩn bị rời xa mái
trường bốn năm gắn bó đã phả những luồng hơi thở gấp gáp đầy bịn rịn.
Minh không khóc, cô biết, những cảm xúc quyến luyến, xúc động nhất, cô
sẽ chỉ giữ cho riêng mình. Để đến khi bản thân cô độc chìm khuất trong bóng
tối, có lẽ nước mắt sẽ trào ra ngay khi đang mỉm cười nhớ về bốn năm sinh
viên đầy sức sống.
Có tiếng chuông điện thoại, là Hoàng, cậu bạn học từ hồi cấp ba. Sau khi
nghe cô kể về chương trình lễ hội này, Hoàng đã rất hứng thú, liền xin Minh
vé đến xem. - Tao đi cùng bạn, nhưng muộn quá bọn nó lục tục kéo nhau về
hết rồi. Mày đã có ai đưa về chưa, hay để tao đèo về cho?
Minh thở phào nhẹ nhõm, chương trình kết thúc muộn thế này, cô định
qua nhà bạn gần trường ngủ nhờ một đêm, nay như người suýt chết vớ được
cọc, không ngần ngại mà đồng ý ngay.
Anh Phong, anh đang ở đâu, giờ này năm ngoái anh còn đưa em về, mắng
em sao lại mặc phong phanh thế, và còn nói rằng nếu lần sau không mặc ấm,
anh sẽ không đến đón nữa cơ mà. Em mặc ấm rồi, anh đang ở đâu? Năm nay
em đã dũng cảm lên sân khấu biểu diễn, sao lại không có anh đến xem?
10:40 p.m
“Minh đã lên diễn một tiết mục rất đặc biệt trên sân khấu, và cũng như
mọi lần, cô ấy lại ở lại đến phút cuối để dọn dẹp”, Phong tự nhủ. Anh cứ
tưởng từ hôm chia tay đến mãi mãi về sau, sẽ không bao giờ đủ dũng khí để
gặp lại Minh nữa. Nếu gặp cô, tình yêu cố dồn nén trong anh bấy lâu nay sẽ
lại trào dâng, liệu anh có thay đổi quyết định của mình, có khiến bố mẹ đau
lòng không?
Mẹ anh đang bước vào đợt xạ trị lần thứ tư, mái tóc dài đã rụng lả tả. Từ
một gia đình khá giả, cả nhà anh đã phải bán tất cả đồ đạc quý giá để có tiền
cho mẹ chữa bệnh. Cách đây nửa năm, khi biết bệnh tình của mẹ quá nặng, y
học trong nước chưa đủ công nghệ để chữa khỏi, bố đã kéo anh ra một góc,
nghẹn ngào nói: - Phong, bố xin con hãy cứu lấy mẹ. Ông giám đốc bệnh
viện này là bạn học cũ của mẹ, từ lâu con gái ông ấy đã yêu con. Bố xin con
hãy vì mẹ mà lấy cô ấy, ông giám đốc đã hứa là sẽ tạo điều kiện đưa mẹ ra
nước ngoài để chữa trị. Chỉ có cách này mới cứu được mẹ con thôi, bố xin
con...
Nước mắt lã chã rơi, bố từ từ gục xuống, níu lấy chân Phong. Anh đứng
sững, những ước mơ về tương lai, về hạnh phúc dường như đã tan biến trong
màu trắng lạnh lẽo của bệnh viện, bỏ anh trôi về nơi xa lắm...
Phong thẫn thờ ngoài cổng trường quan sát những người còn lại ra về. Mọi
năm anh đều đến đón Minh, năm nay cô sẽ về bằng cách nào, có mặc ấm
không? Năm ngoái, anh đã tặng cô một chiếc đồng hồ quả quýt, anh muốn
nhắn nhủ cô rằng, đừng bao giờ về nhà muộn nếu người đưa đón cô không
phải là anh. Thời gian, sao thời gian trôi qua lạnh lùng tàn khốc vậy...
Minh đang chạy ra cổng, khuôn mặt hớt hải mệt mỏi. Không kìm lòng
được, anh định gọi tên cô, nói những lời cuối cùng trước khi gia đình anh
cùng cả gia đình bên kia sang nước ngoài chữa bệnh cho mẹ. Nhưng rồi,
tiếng gọi của anh nghẹn lại trên đầu môi...
Minh chạy về phía một người con trai, chắc bằng tuổi cô, nở nụ cười vui
vẻ và ngồi lên xe của cậu ấy. Trong giây phút này, Phong không biết mình
thực sự đang nghĩ gì. Có một chút trong tâm khảm nói anh hãy yên tâm,
Minh đã tìm được một ai đó bao bọc mà không còn phải đau buồn vì anh nữa.
Nhưng sâu trong trái tim, lại có tiếng khóc nào đó não nề nhắc anh, người
con gái mà anh rất yêu, đã mãi mãi rời xa...
***
Trong túi xách của Minh, chiếc đồng hồ vẫn chạy êm đềm. Thời gian trôi
không ngừng nghỉ, báo hiệu những điều vẫn đang từng ngày từng giờ thay
đổi. Minh còn yêu anh, sẽ mãi yêu anh, nhưng biết đâu vào ngày mới nào đó,
cô lại có thể nhìn thấy mình bình yên trong ánh mắt của một người khác...
Hãy tin vào sự kỳ diệu của thời gian...
***
Phong trở về nhà, đã sẵn sàng đón nhận gương mặt không hài lòng của bố.
Anh chấp nhận, dẫu sao đây cũng là lần cuối anh tự cho phép mình sống với
tình yêu và trái tim thật thà.
Từ nay về sau, anh sẽ là con người của gia đình. Còn Minh, cô ấy sẽ ổn
thôi, cô ấy từng đau khổ, nhưng rồi thời gian sẽ khiến tất cả chúng ta bình
tâm trở lại, Minh cũng đã tìm thấy hạnh phúc thực sự là của mình.
Hãy tin vào điều kỳ diệu của thời gian, còn nếu không, hãy tin vào sự phôi
phai theo thời gian...
Bích Hiền
2. Chia Tay Và Quay Lại
“Xin lỗi, chịu đựng không phải nghề của tớ. Chia tay đi. Ok?”
“Không phải lắm chuyện, bây giờ định thế nào?” “Không đùa đâu. Chia
tay. Đừng tưởng chỉ mình mới có tự trọng, chỉ mình mới xứng đáng để người
khác phải lụy như thế.”
***
Nó tên Huấn, mười bảy tuổi, thấp - nếu không muốn nói là lùn tịt, mắt
một mí, mũi tẹt, thể thao ổn - thực tế thì môn gì cũng biết và dừng ở mức tạm
được. Cái vị trí trong trường chuyên - chỉ của tỉnh lẻ miền Trung nhưng nổi
tiếng cả nước - cho nó bước đi trước bao cặp mắt thèm muốn của người khác.
Nó lững thững lết đôi dép có quai cũng như không, bước qua cổng trường.
Hết tung tăng, nhảy nhót, rồi lại bước giật lùi, ngẩng đầu vênh vênh, vui vẻ
cười đùa.
Một thế giới khác với Huấn, là Hương.
Cô bé khá nhỏ nhắn, cũng tung tăng, vô tư, cũng thoải mái cười đùa
nhưng thực tế là cực kỳ sắc sảo, cá tính. Hương khá xinh trong mắt mọi
người, chỉ mỗi Huấn là ngay cả đến bây giờ cũng chẳng chịu nhận thấy, nó
chỉ ấn tượng cái nguýt sắc như dao cạo và nụ cười hồn nhiên tỏa nắng của cô
bé.
Học cùng trường nhưng suốt năm lớp Mười cả hai không ai biết mặt ai,
cho dù đều bùng tiết thường xuyên chỉ để lang thang trên sân trường. Nhưng
rồi một ngày đẹp trời, chính xác là có hơi âm u, duyên số cũng kéo hai thế
giới xa lạ ấy đến với nhau bằng một điểm chung - thể thao.
Lớp của Hương và Huấn giao hữu bóng chuyền nữ. Hương nổi bật nhất
trên sân, cả vì bóng chuyền và cả nụ cười hồn nhiên luôn sẵn sàng nở trên
môi. Còn Huấn, vẫn cái thói quen của nó, đứng xem và chỉ chờ cơ hội là lại
chêm một câu pha trò, cái thứ vẫn làm cho nó lắm bạn bè và cũng không ít
người cảm thấy khó ưa.
Ngay thời điểm ấy, nó chưa hề có chút ấn tượng nào về Hương. Có chăng
cũng chỉ là “Mình nói mà cái đứa lắm lời kia dám nguýt. Đã kiêu lại còn
điêu!”. Vài ngày sau, nó đang ngồi trên ghế đá cười đùa với đứa bạn thì
Hương tới bắt chuyện và xin nick Facebook.
Điều này khá bất ngờ với Huấn. Ngay lập tức, hành động nhỏ ấy khiến nó
bắt đầu để ý đến cô bạn khác lớp. Gì chứ Facebook là nghề của Huấn, nó add
Facebook của Hương rồi inbox chém gió, và nó thẫn thờ nhận ra, lâu lắm rồi
mới bị chặn họng, một cách quá dễ dàng. Hương, sắc sảo hơn bất cứ đứa con
gái nào nó gặp trước đó.
Nó thích Hương. Chỉ là thinh thích theo kiểu tình cảm tuổi học trò. Bình
thường mồm mép như máy nhưng đến khi xin số điện thoại con bé mình
“thinh thích”, nó lại thấy khó không tả nổi. Chưa kịp tính kế thì bỗng nhiên
Hương xin số nó. Chẳng biết là phúc hay họa nhưng nó cứ cười cái đã, tủm
tỉm cả đêm không ngủ được, thẫn thờ cả ngày hôm sau đi học, chẳng khác gì
bùng tiết.
Rồi sau đó là chuỗi ngày nhắn tin và nhắn tin. Với cái tính ăn nói không
biết chừng mực của nó, bị cô bé nhạy cảm như Hương giận là chuyện tất yếu.
Ngày sinh nhật Hương cũng là ngày đội bóng chuyền lớp cô bé bị loại. Vài
hôm sau, Huấn nhắn tin với giọng điệu đùa cợt quen thuộc: “Lớp cậu khi nào
đánh tiếp?”.
Năm phút... mười phút... một tiếng sau... Huấn vừa học vừa nơm nớp
ngóng điện thoại, chờ một tiếng “bíp” báo SMS nhưng vẫn chỉ là im lặng. Nó
cũng không vô tư đến mức không nhận ra Hương đang bực. Nó nhắn tin xin
lỗi, chịu để Hương “nguýt” qua SMS một lúc cho nguôi, rồi lại nhắn tin vui
vẻ như bình thường...
Hai giờ ba mươi phút sáng... hai đứa chính thức là một đôi. Một cách rất
bất ngờ, tự nhiên đến không thể hiểu nổi. Thậm chí nếu có ai hỏi đứa nào ngỏ
lời đầu tiên thì chắc chắn cả hai chỉ biết lắc đầu: “Không biết”.
Người ta nói “Cái gì đến dễ dàng, thì cũng nhanh chóng biến mất”. Đúng
với ai thì không biết, chứ với hai cái đứa cá biệt này, đáng vứt đi. Tất nhiên
hai cá tính kiểu này một khi đến với nhau thì giận dỗi là chuyện thường
xuyên. Huấn, tuy cá tính, nhưng không “dám” mạnh bằng Hương, nó tâm
niệm con trai phải nhẫn nhịn. Mà cũng đúng thôi, chỉ nó mới suốt ngày mắc
lỗi để Hương phải giận, nhiều đến mức không thể nhớ nổi.
Còn nhớ lần đầu tiên bị giận, và cũng là lần đầu tiên Huấn làm Hương
khóc, vẫn do cái thói vung tay quá trán.
“Mày tán con bé kia nhanh thế à. Cũng xinh đấy.”
“Tao có thèm tán đâu. Chính nó xin Facebook rồi xin số điện thoại của tao
cơ mà.” Khổ một nỗi, tối đó Hương nhắn tin làm quen đứa bạn thân ấy của
Huấn, chỉ với mục đích để dễ quản lý hơn. Và thằng bạn ấy vô tư kể lại
chuyện mà Huấn nói lúc chiều.
Hương, với lòng kiêu hãnh và cả cá tính của mình, cảm thấy bị xúc phạm.
Cô bé khóc, buồn, thất vọng, nhắn tin cho Huấn, vẫn kiểu nhắn tin khiến
người khác phải suy ngẫm đau hết cả đầu mới đoán ra được ý tứ: “Lúc chiều
đi chơi với Hoàng à? Vui không?”.
“Thì chỉ PES, chém gió như bình thường. Sao tự nhiên hỏi lạ thế?”
“Nghe bảo vui lắm cơ mà. Hotboy, con gái xếp hàng tán cơ mà.”
“Cũng bình thường. Đùa nó thôi. Giận à?” “Ta... chia tay đi. Thất vọng
lắm rồi. Lâu lắm mới khóc vì con trai. Nhiều đứa tôn trọng tớ hơn cậu nhiều.
Ok?”
Lại xin lỗi, lại giải thích hứa hẹn, mất cả đêm, cuối cùng Huấn cũng
thuyết phục được cô bé bướng bỉnh kia nguôi ngoai.
Sáng hôm sau mọi thứ lại trở về như bình thường. Hai đứa vẫn bên nhau
đến trường, cười đùa, như tối qua chỉ là một giấc mơ.
Đó là thời gian đầu.
Còn dần dần, giận dỗi trở thành thói quen. Người giận và người năn nỉ vẫn
chẳng bao giờ thèm đổi chỗ, mặc nhiên như đó là trách nhiệm của mình.
Không giận vài tuần là Hương lại lên Facebook: “Cuộc sống êm đềm đến
mức buồn chán”. May mà Huấn chẳng khi nào chịu để Hương “buồn chán”
quá lâu, vài ngày không mắc lỗi, có lẽ nó cũng ngứa ngáy tay chân.
Hơn nữa, Hương lại sắc sảo, tinh ranh quá mức cần thiết. Cứ mười lần
Huấn nói dối, thì chín lần Hương đánh phủ đầu và phát hiện ra, lần duy nhất
Hương không nghi ngờ, thì y như rằng, có “tai mắt” mách cho cô bé. Mà
Huấn nói dối, cũng có cái mục đích tế nhị của nó.
Chả là nó nghiện PES. Trước khi yêu Hương, nó phải trốn bố mẹ đi chơi,
bây giờ, Hương không cấm nhưng hạn chế tối đa để nó tập trung học. Nó tự
ví mình với nhân dân ta thời Pháp thuộc, tức là “một cổ hai tròng nô lệ”.
Cũng vì thế, cứ lâu lâu lại phải trốn người yêu đi chơi điện tử. Nghĩ ra,
cũng khổ thân!
Rồi thì như quy luật tất yếu của lịch sử, có áp bức sẽ có đấu tranh, Hương
dần dần thường xuyên giận dỗi vô cớ, đúng phong cách của con gái. Và sáu
tháng sau, Huấn, trong một lần bị Hương giận không cần nguyên nhân, bực
mình, lòng tự trọng không phải là nhỏ của nó kìm nén bấy lâu nay giờ lại nổi
lên.
Lần đầu nó dám vặc lại Hương: “Xin lỗi, chịu đựng không phải nghề của
tớ. Chia tay đi. Ok?”.
“Không phải lắm chuyện, bây giờ định thế nào?”
“Không đùa đâu. Chia tay. Đừng tưởng chỉ mình mới có tự trọng, chỉ
mình mới xứng đáng để người khác phải lụy như thế.”
“Ha ha. Hôm nay say à. Bắt đầu nói lung tung. Cho nói lại.”
Huấn im lặng.
Năm phút... mười phút... “Làm sao đấy. Đừng nói là biết giận đấy nhá.
Con trai mà thế à?”
Lần đầu tiên hai đứa đổi chỗ. Lần này Huấn là người giận. Cũng không
hẳn là giận. Nó khùng! Nó quyết tâm chia tay cho bằng được.
Còn Hương. Lần đầu tiên trong đời, cô bé hạ mình trước một thằng con
trai. Lúc mới yêu, cô bé còn khẳng định với Huấn hai điều: Một là không bao
giờ xin lỗi, chia tay thì thôi; Hai là sẽ chẳng bao giờ biết ghen là gì. Nhưng
giờ cô bé nhanh chóng xóa đi hai cái phương châm kiêu hãnh ấy, cũng chỉ vì
đã quá yêu.
Biết thế, nhưng Huấn một khi đã đến giới hạn của sự kiềm chế, thì không
dễ gì nguôi ngoai.
Ngay trong đêm ấy, ướt đẫm nước mắt, Hương làm cho Huấn một chiếc
ghế bành handmade bằng que kem, coi như món quà cuối cùng, kèm theo
một bức thư xin lỗi và năn nỉ Huấn một cơ hội để thay đổi.
Sáng ra khỏi nhà, Huấn bị Hương chặn lại: “Có quà này, lỡ làm từ trước,
dù chia tay thì cũng cầm lấy làm kỷ niệm”.
“Cặp đây, cho vào rồi để tớ đi học kẻo muộn.” Huấn hờ hững quay mặt
đạp vội xe đi, không muốn nhìn nhưng vẫn kịp liếc qua đôi mắt sắc sảo của
Hương, đôi mắt đã đỏ lên vì khóc và mất ngủ. Mắt nó cũng cay cay. Đến lớp,
nó vội vàng mở cặp, bóc quà, đọc thư. Nó xuôi hẳn, nhưng vẫn chưa thực sự
muốn quay lại với Hương. Nó vẫn quá yêu Hương, thương Hương, nhưng lại
ích kỷ thương bản thân nó hơn.
Rồi nó nghĩ: “Đến đâu thì đến, mặc cho ông Trời quyết định”, cầm máy
nhắn tin: “Ê! Cho một cơ hội đây. Tung đồng xu. Ok?”.
Vẫn như thường lệ, chơi trò gì với Huấn, Hương cũng thắng. Hương nhảy
tưng tưng như nhặt được tiền, cười như hét ngay giữa cầu thang đông người.
Còn Huấn, cúi gằm mặt, giả vờ thất thểu quay gót về lớp. Nó cúi mặt, thực tế
là để giấu nụ cười đang nở trên môi.
Nói là quay lại nhưng một tuần sau Huấn mới chịu nhắn tin cho Hương.
Một tuần sau nữa, hai đứa mới lại như xưa. Hương đã cho nó thấy, thế nào là
“bát nước hắt đi vẫn lấy lại được”. Hai đứa chẳng thể yêu nhau hơn trước. Vì
đơn giản, khi nào cũng như khi nào, hai con tim cháy bỏng từng ngày, từng
giờ, nồng nàn, say mê. Cũng vì thế nên chẳng biết khi nào yêu hơn khi nào,
cũng chẳng thể kết luận ai yêu ai hơn. Hai đứa cũng cãi nhau mấy ngày rồi
đưa ra kết luận “yêu bằng nhau”!
Hương nhảy đẹp. Cứ trước mỗi lần lên sân khấu, cô bé lại kéo bằng được
Huấn tới nói chuyện. Nội dung lúc nào cũng là:
“Trang điểm này, xinh không?”
“Không.” “Thật không?” “Không.”
...
Huấn giỏi đá cầu. Cứ sau mỗi lần chiến thắng, nó chưa kịp hét lên tự hào
thì cái đứa nhảy lên làm loạn đầu tiên sẽ vẫn luôn là Hương. Đứa nào dám
thắng Huấn, Hương nguýt cho cái thì đêm về cũng khó ngủ.
***
Lên lớp Mười hai, hai đứa đã biết nhắc nhở nhau học hành tử tế, nhưng
vẫn dành thời gian cho nhau, thường xuyên không biết chán. Vẫn giận dỗi
liên tục. Lúc nhẹ thì dỗ dành vài câu, có nặng hơn một tí thì Huấn lôi cái trò
“khổ nhục kế” của nó ra soạn đi soạn lại.
Ví dụ nếu giận đúng lúc sắp mưa, nó sẽ đến đứng gần nhà Hương, nhắn
tin: “Hết giận thì về. Không thì đứng đây đến sáng mai”.
Kết quả lúc nào cũng như lúc nào, Hương chả giận lâu được.
Cũng đôi lần, một trong hai đứa dở chứng đòi chia tay. Nếu là Hương thì
Huấn năn nỉ, nếu là Huấn thì ngược lại. Gì chứ, mấy bài năn nỉ của hai đứa
xứng đáng đứng trên Binh pháp Tôn Tử một bậc. Rồi thì cả hai đều đậu đại
học, thậm chí là điểm cao, vào hai trường đại học thuộc hàng lớn nhất Hà
Nội. Huấn còn được đi dự hội nghị khen thưởng của Tỉnh.
Tiếc là trước ngày nhận thưởng khoảng vài tuần, Huấn lại đòi chia tay
Hương.
Nó bỗng dưng thấy chán, nó muốn tự do, nó đã quá ngao ngán việc Hương
cứ thích chửi đời chửi người qua Facebook mỗi khi bực nó. Yêu không lý do,
nhưng muốn chia tay, nó mượn đủ mọi cớ.
Hương vẫn không thể hiểu nổi tại sao mọi thứ lại tối sầm trước mắt mình
thế này. Chưa kịp vui niềm vui đỗ đại học, cô bé đã chìm trong đau khổ và
nước mắt. Khóc, tuyệt vọng, Hương chỉ biết tìm mấy đứa bạn thân, gục đầu
nức nở. Cô bé không dám nghĩ cuộc sống của mình nếu không có Huấn sẽ
như thế nào. Đêm khóc, sáng dậy xót xa, bắt đầu trở thành công việc thường
ngày của Hương.
Còn Huấn. Vẫn khóc, tiếc cho quá khứ, thương cho Hương, nhưng không
hiểu sao nó mất hết cảm xúc. Nó cũng nhanh chóng quên đi, lại vui vẻ cười
đùa. Nó tin nó đã hết yêu Hương.
Nó cũng tự biết, nó tệ như thế nào. Hương nhắn tin nó không trả lời, nó sợ
mình mềm lòng.
Gần một năm rưỡi, người bên nó động viên học hành là Hương, người
quan tâm nó là Hương, người giúp đỡ nó, yêu thương nó là Hương, người hy
sinh vì nó cũng lại là Hương. Và đến khi nó nhận thưởng, người tủi thân
chính là Hương, người một mình ở nhà xem ti vi là Hương, người cười tự
hào, khốn nạn thay, lại là nó. Hương vẫn nhắn tin chúc mừng: “Chờ cả buổi
mới thấy đọc đến tên. Hồi hộp thật. Áo đẹp, cơ mà quần mua ở đâu, nhìn
không chấp nhận được”.
Huấn vẫn không trả lời.
Huấn đọc được tin nhắn của Hương với đứa em khóa dưới. Khóe mắt nó
lại cay cay: “Có lẽ chồng chị sau này, chị cũng không thể yêu như yêu anh
Huấn”. Nó không ngủ một đêm. Sáng hôm sau, soạn tin nhắn: “Chúng ta
quay lại đi”.
Một đêm suy nghĩ để soạn tin nhắn, nhưng chỉ với một giây phân vân, nó
lại không thể ấn gửi và ném điện thoại ra xa khỏi tầm tay.
Nó ra Hà Nội bắt đầu cuộc sống xa nhà. Phòng nó có ban công với chậu
hoa trà. Những ngày đầu cô đơn lạnh lẽo nơi đất khách, nó đứng bên ban
công, nhớ Hương. Nó lại soạn tin nhắn. Lại thêm một lần nữa, có thứ gì đó
mơ hồ ngăn nó không ấn gửi, ngăn nó tìm về yêu thương.
Rồi, một cô gái Bắc, nhẹ nhàng, đi qua đời nó, kéo nó ra khỏi những suy
nghĩ vẩn vơ về Hương. Nó thiếu thốn tình cảm, và nhanh chóng đến với
người đó. Bình yên, ngọt ngào, nó lại tưởng nó đã quên Hương.
Chưa được một tháng, cuộc sống của nó vẫn đang êm đềm trôi, vẫn khá
hạnh phúc với người yêu mới, thì nó bắt gặp trên Facebook ảnh đứa bạn thân
cõng Hương, Hương đau chân. Nó ghen, chính nó cũng không hiểu nổi, nó lại
nhớ Hương. Suy nghĩ trong nó đột ngột quay một trăm tám mươi độ. Nó từ
chối đi chơi với người yêu. Đầu nó nhanh chóng không còn hình ảnh của
người yêu nữa.
Nó đứng trước hai con đường. Một là tiếp tục cuộc sống êm đềm, cố gắng
tốt với người con gái kia. Hai là quyết tâm quay lại với Hương, nó tin Hương
vẫn chưa thể quên nó, nhưng trước mặt nó, sẽ là sóng gió. Nó hỏi ý kiến bạn
bè, suy nghĩ mấy đêm không ngủ. Cái tính của nó, không thể sống dối trá trái
tim. Và nó quyết định khốn nạn thêm lần nữa, vứt bỏ tất cả, cả lòng tự trọng
của mình, để nắm lấy một cơ hội về bên Hương.
Huấn lại nhắn tin cho Hương. Lâu lắm rồi. Tối đó cả hai không ngủ. Cả
hai lại khóc. Huấn khóc vì hận mình, vì nhớ Hương. Còn Hương, chỉ có thể
khóc vì quá đau.
Hương đã lết qua những ngày chìm trong đêm tối, để tìm lại nụ cười.
Đang dần dần tạm quên đi quá khứ đau thương, thì Huấn, lại xen ngang vào
cuộc đời cô bé, làm trái tim quặn thắt. Chưa thể tìm lại tình yêu khi mà
Hương đã mất hết lòng tin vào nó, chỉ thấy trước mắt là quá khứ, một quá
khứ cô bé vẫy tay kêu cứu, còn Huấn, lạnh lùng, nhăn mặt, bước đi.
Hương không thể chấp nhận sự quay về muộn màng của Huấn. Nỗi đau
che mờ đi thứ tình yêu đã dần vơi. Hương nói với Huấn đã yêu người khác.
Nhưng ai chẳng biết Hương thông minh, khó lường như thế nào. Cũng có thể
đúng vậy, cũng có thể Hương nói thế để Huấn hết hy vọng mà quay lại với
cuộc sống đang màu hồng của mình.
Huấn chả thèm quan tâm. Cứ cho là Hương yêu người khác, nó sẽ chờ,
chờ đến khi nào Hương chia tay để lại có cơ hội. Vợ tương lai của nó, không
thể là ai khác. Mất hết lòng tin thì nó sẽ lại mang về cho Hương, quá khứ lắm
mộng mơ thuở ấy, nó cũng sẽ lấy về cho bằng được. Nó sẽ chờ, sẽ chờ cho
bằng được.
***
Huấn suy sụp đi trông thấy. Đã gần mười ngày từ khi nó xin Hương một
cơ hội quay về và bị từ chối. Nó giở đủ mọi trò của ngày xưa, nó bi quan đến
mức tạo ra ba vết sẹo trên cánh tay, chẳng để làm gì. Nó vẫn hằng ngày nhắn
đôi ba tin nhắn hỏi thăm Hương. Hương vẫn vô tình đáp trả, lâu lâu lại lên
Facebook cứa thêm vào nỗi đau của Huấn bằng những dòng status tình cảm
với người yêu - có thể là trong tưởng tượng; hoặc share link những bài hát mà
nghe cái tên, Huấn đã muốn khóc, ví dụ... Xóa tên anh.
Đã gần mười ngày Huấn cứ một ngày mười tiếng ngồi không ngoài ban
công, chỉ để... ngắm hoa trà. Hương, vẫn giữ quan điểm, cho rằng Huấn lại
chỉ yêu nhất thời, dài lâu chẳng qua là ảo tưởng. Hương có cái lý của mình,
không thể mạo hiểm để đau thêm lần nữa.
Huấn chẳng làm gì khác được, chỉ... ngồi cạnh chậu hoa trà ngoài ban
công, viết lại chuyện của nó để có thêm dũng khí, để tiếp tục đợi chờ.
Dù chẳng ai thèm tin. Nhất là Hương.
3. Em Chết Rồi!
Và mất một ai đó cũng không đáng sợ. Chỉ có những trạng thái cảm xúc
khi không còn người đó ở bên nữa mới là đáng sợ.
***
1.
Cuối cùng thì cũng đến nơi - ngôi nhà cô thấy trong ảnh vài tháng trước
trên Facebook của anh. Hàng rào sắt sơn đen. Tường gạch đỏ. Khoảng sân bé
xíu vẫn ngập tuyết. Việc còn lại là chờ đợi.
Cô ngước lên, khẽ cảm ơn người phụ nữ tóc vàng cao lớn. Bà mỉm cười
lắc đầu ra hiệu không có gì và rảo bước đi. Thoáng chốc, bóng bà đã khuất.
Thành phố lạ lẫm của anh sang giữa tháng Ba rồi mà vẫn ngủ say sưa
trong tuyết lạnh.
Ngay khi vừa đặt chân xuống sân bay, nhìn thấy cái màu trắng xóa giăng
phủ khắp nơi ấy, cô đã phát hoảng lên được. Đáng lẽ cô nên tham dự nốt
phần cuối của buổi lễ để được ở bên cạnh gia đình và người thân thêm chút
nữa. Nhưng một dòng lý trí khác, mạnh mẽ hơn, đã gào thét trong cô. Cô phải - đi - tìm - anh! Cô - có - thể - tìm - gặp - anh!
Và thế là, trong vài tích tắc ngắn ngủi, cô đã quyết định bước đi. Mất hơn
nửa ngày để tìm ra ngôi nhà này. Mất hơn nửa giờ cho nỗi xúc động khi cô
đứng dang tay, bắt những hạt tuyết xốp nhẹ mong manh, đợi anh. Mất hơn
nửa giây để cô nhận ra cái bóng dáng cao gầy quen thuộc đang đi về phía cô.
Anh khựng lại, trân trân nhìn cô. Anh có thể nhìn thấy cô? Nhất thời ngạc
nhiên, cô không cất nên lời. Cả hai chỉ đứng đó. Im lặng. Cách vài bước
chân. Giữa màn tuyết lung linh mơn man phủ trắng vai áo. Hệt như một cảnh
quay vừa cao trào vừa lãng mạn trên màn ảnh.
Không biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua. Cô chỉ biết bản thân cứ mải
miết để mình rơi trong đôi mắt dịu dàng ấy - đôi mắt sau bao nhiêu những
ngày những tháng cô mới lại được chạm vào. Tại sao chỉ mình anh nhìn thấy
cô?
Phải chăng đây là một đặc ân của Thượng Đế?
- Em chết rồi!
Cô lên tiếng, phá tan sự im lặng bướng bỉnh. Và cô thấy như mình đang tự
thú hơn là thông báo một điềm gở cho anh.
***
Phải, đúng là cô đã chết. Cô gặp tai nạn giao thông bất ngờ năm ngày
trước. Ký ức trong cô chỉ còn sót lại vài hình ảnh rời rạc. Chiếc xe mô tô
phân khối lớn lao thẳng vào cô. Người cô bắn lên không trung rồi nhanh
chóng rơi xuống cạnh lề đường. Cô thấy đau buốt ở đầu và lưng. Sau đó, một
vùng tối sâu thẳm vây lấy ý thức cô, lạnh cóng. Cô lịm dần đi, cảm giác như
đang chìm xuống đáy đại dương u tối.
Thức giấc, cô thấy cơ thể mình nằm bất động trên băng ca, những vệt máu
loang đỏ vẫn còn ướt đẫm. May mắn thay, khuôn mặt cô bình thản không tì
vết. Cô trở thành linh hồn này. Vô hình. Nhẹ bẫn...
 
Nhúng mã HTML
GTS- 10 Cô gái ngã ba Đồng Lộc





